Lục Tri Phi đại khái là do vất vả may áo suốt cả tuần, lúc này tâm nguyện đạt thành lại được Thương Tứ ôm chặt, cảm giác an toàn vững chải bao vây lấy cậu, khiến cậu trực tiếp ngủ mất.
Đương nhiên cũng không phải kiểu vừa thả lỏng liền ngủ như chết, chỉ là quá mệt mỏi, Lục Tri Phi vừa nhắm mắt lại, cả người mơ mơ màng màng cảm nhận vòng tay Thương Tứ.
Cảm xúc khi được người yêu ôm thật ấm áp, thật thoải mái.
Điều này khiến cậu trong thoáng chốc nhớ đến tình cảnh khi con thơ ấu, lúc ấy cậu cùng a bà (*bà n ộ i) ngổi thuyền nhỏ đi hái trái cây. Ven bờ sông có rất nhiều gia đình trồng cây ăn quả, mùa xuân ấm áp hoa nở rợp trời, đến khi hoa rơi lại bắt đầu kết trái. Từng nhánh cây sai trái trĩu xuống, vậy nên luôn có vài nhánh cây giống như bàn tay của mỹ nhân vươn ra khỏi cửa sổ vẫy những con thuyền qua lại, trái ngon là là trên mặt nước, chỉ cần với tới là có thể ăn được.
Khi đó a bà sẽ chèo thuyền gỗ, chở theo Lục Tri Phi lướt trên mặt nước đi hái trái cây.
Vùng sông nước đặc biệt có nhiều chim, chúng nó đối với quyền sở hữu trái cây rất có dị nghị.
*Nhân lo ại ngu xu ẩn, đây là trái cây c ủa chúng ta, ng ươi đã đ ược Vũ th ần c ủa chúng ta đ ồng ý cho hái xu ống ch ưa?
Lúc ấy Lục Tri Phi còn có thể nhìn thấy, trên lưng của mỗi chú chim nhỏ đều ngồi một tinh linh bé xíu. Bọn họ mặc trường bào màu trắng, chân trần tóc xõa, thần tình có thể khả ái có thể kiêu căng, chỉ huy đám chim chóc nghiêm khắc giống như muốn ra chiến trường.
Thuyền nhỏ đong đưa, Lục Tri Phi nằm ngửa ở đầu thuyền, thân thể bé bỏng theo sóng nước chòng chành thư thả. Trong đôi mắt của cậu khi ấy phản chiếu thế giới kỳ diệu này, cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Mà hiện tại, cậu cảm thấy cái thế giới kỳ diệu kia cũng đã trở về.
Toàn bộ những thứ đã từng mất đi đều trở về rồi.
Chỉ là sáng hôm sau, lúc Lục Tri Phi thức dậy, phát hiện mình đang nằm trên giường Thương Tứ, còn bị người kia ôm ngủ suốt cả buổi tối. Phản xạ đầu tiên của cậu chính là, lập tức đá bay con yêu quái nào đó còn đang ngủ say bên cạnh.
"Đứa dở hơi nào dám đá ta?!" Thương Tứ đột nhiên giật mình tỉnh giấc, xoa xoa cái mông giận đến không kềm được.
"Em." Lục Tri Phi trả lời.
Thương Tứ vừa nghe giọng nói này lập tức phản ứng lại, quay đầu nhìn Lục Tri Phi đang ngồi trên giường của mình, vậy nên một thân uy áp kinh khủng lập tức tản đi, giống như cọp bị nhổ răng.
"Em tỉnh rồi." Thương Tứ giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, đứng dậy chạm vào trán của Lục Tri Phi, nói: "Tối qua em có hơi nóng lên, bất quá hiện tại đã tốt rồi."
Nóng lên là vì bị anh ôm.
Lục Tri Phi hơi dời mắt, xuống giường, "Em đi làm điểm tâm."
"Đợi một chút." Chỉ là Thương Tứ xoay mông ngồi lên giường, kéo tay cậu lại, "Em vứt ta lại ở đây?"
Lục Tri Phi quay đầu nhìn, chỉ thấy Thương Tứ ngồi đó, vạt áo mở rộng để lộ vòm ngực rắn chắc. Lúc này hắn còn mang theo vẻ ngái ngủ, nghiêng đầu sang một bên ra vẻ dáng thương lôi kéo cậu, thật giống như một con mèo lớn.
"Đây là phòng anh, không phải phòng em." Lục Tri Phi muốn cùng đối phương giảng đạo lý, đầu óc của cậu đến bây giờ còn dừng lại ở cái nhận thức "ngủ cả buổi tối với Thương Tứ", mọi việc còn chưa quá thông thấu.
"Của em." Thương Tứ chém đinh chặt sắt đáp lại, "Cả cái thư trai đều là của em."
Lục Tri Phi: "…"
Sựng lại vài giây, Lục Tri Phi nói: "Hôm nay em có tiết học."
Lúc này Thương Tứ mới bất đắc dĩ nói: "Được rồi."
Sau đó hắn cúi đầu hôn lên mu bàn tay của Lục Tri Phi, nháy mắt mấy cái, "Về sớm một chút."
Lục Tri Phi không biết mình làm sao ra khỏi phòng, sự phát triển của việc này có chút ngoài dự liệu của cậu, lẽ nào cậu vừa ngủ một giấc đã trôi qua hết mấy năm?
Đợi đến khi Lục Tri Phi dùng nước lạnh rửa mặt xong, hoàn toàn tỉnh táo xác nhận hiện tại chỉ cách thời điểm cậu đưa y phục cho Thương Tứ không được mấy giờ đồng hồ.
Đi xuống lầu, Lục Tri Phi phát hiện mọi người trong thư trai đều tập trung ngồi nghiêm chỉnh trong phòng khách, ngay cả Tiểu Kiều cũng có mặt. Chỉ là đám người này bình thường hoặc là đều ra ngoài chơi bời không thấy bóng dáng, hoặc là đều thích ngủ nướng, tuyệt đối sẽ không xuất hiện vào đúng bảy giờ như vậy.
Mà đến khi Thái Bạch Thái Hắc ân cần giúp Lục Tri Phi lót thêm một tầng đệm lên ghế, cậu rốt cuộc hiểu rõ lý do.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!