"Cốc cốc." Tiếng động đều đều kéo thần trí của Liễu sinh từ cõi thần tiên trở về, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy Thương Tứ thì trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên mịt mờ, lộ ra một nụ cười yếu nhược, "Tứ gia."
Thương Tứ khoát tay lên song cửa, hỏi: "Nghe nói ngươi bị thương nên ta đến xem một chút. Hiện tại có khá hơn chút nào chưa?"
Liễu sinh khổ sở lắc đầu, "Đa tạ Tứ gia quan tâm."
"Tiền Dũng đã chết." Thương Tứ bỗng nhiên nói.
"Vậy sao?" Liễu sinh cúi đầu, nhìn hai chân của mình, yếu ớt nói: "Nhưng hắn có thành thế nào cũng không liên quan đến tiểu sinh."
Thương Tứ lại cười hỏi: "Ta phát hiện được một mẩu khăn tay bên cạnh bờ suối, ngươi nói là của ai đâu? Vừa vặn cái khăn ta đặt trong ngăn kéo thư điếm cũng không thấy nữa."
Liễu sinh kinh ngạc ngẩng đầu, "Tứ gia nói là… chiếc khăn ở bên bờ suối cũng là chiếc khăn của ngài ở thư điếm?"
Đang nói, vết thương của Liễu sinh tựa hồ bị động, đau đến ôm ngực không ngừng ho khan, sắc mặt trắng bệch. Lúc này phụ mẫu của Liễu sinh cũng vào đến, thấy thế liền vội vàng chạy đến trấn an, Thương Tứ lại đối mặt nhìn trực diện vào Thải Vi chân nhân đang đứng sau bọn họ.
Thải Vi nhìn nam nhân đột nhiên xuất hiện này, bản năng cảm nhận được một tia nguy hiểm, không khỏi hơi nhíu mày, "Các hạ là lai?"
–
Bên kia, trong thư phòng.
Mọi người tập trung bên bàn cơm, nhìn thức ăn thơm phức đã vận sức chờ hiệu lệnh. Chỉ tiếc vị trí chủ tọa còn chưa thấy người, đợi trái đợi phải, mấy chục phút trôi qua, bàn tay giơ muỗng nhỏ của Thái Bạch Thái Hắc cũng bắt đầu tê mỏi.
Lục Tri Phi lại nhìn đồng hồ thêm lần nữa, nói: "Ăn trước đi."
"Vạn tuế!" Thái Bạch Thái Hắc nhanh chóng quơ muỗng nhỏ múc canh trứng gà, Ngô Khương Khương lại là có chút lo lắng.
Cô muốn nói "Tứ gia không phải cố ý không về ăn cơm", nhưng lại cảm thấy hình như có chút dư thừa, nhỡ đâu Lục Tri Phi trái lại vì thế mà suy nghĩ lung tung thì biết làm sao bây giờ? Lại nói tiếp, hai ngày nay sự giao lưu giữa Thương Tứ và Lục Tri Phi quả thực quá ít ỏi.
Tiểu Kiều vẫn trấn định như trước, thong dong ăn cơm, bộ dạng đường hoàng như năm đó, khi vẫn là tiểu chủ nhân của dinh thự họ Kiều.
Không qua bao lâu, Thương Tứ liền đi như bay từ lầu hai xuống, Ngô Khương Khương vui vẻ, đang định bắt chuyện lại thấy Thương Tứ thần sắc ngưng trọng quét mắt nhìn bọn họ, sau đó đi thẳng về phía phòng chứa sách của thư trai, còn để lại một câu nói, "Ăn xong qua đây làm việc."
Đã xảy ra chuyện gì?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, chờ bọn họ vội vàng ăn cơm xong chạy đến đã thấy Thương Tứ ngồi giữa một núi sách lớn, đang nôn nóng tìm kiếm thứ gì đó.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Ngô Khương Khương kinh ngạc.
"Liễu sinh, y có chuyện." Thương Tứ dừng lại nói: "Chúng ta vẫn cho rằng y chỉ là một thư sinh văn nhược thông thường, nhưng mọi người đều đã sai. Kẻ này thoạt nhìn nhu nhược, tri thư thức lễ nhưng trên thực tế trong lòng tràn đầy ác niệm."
"Không thể nào?" Ngô Khương Khương trước đó cũng từng tiến vào sách gặp qua Liễu sinh, người kia thực sự nhìn rất bình thường, tuyệt đối là thư sinh văn nhược, cô vẫn cho rằng là do Liễu sinh cảm hóa Trầm Thương Sinh đấy.
"Ngươi không nhìn ra là bởi vì bản thân Liễu sinh cũng không cho rằng mình đang làm ác." Thương Tứ nghiêm mặt nói: "Y vẫn cho rằng bản thân là đang thay trời hành đạo, vì vậy không toát ra sát ý."
Trong lòng Lục Tri Phi lập tức nghiêm nghị, "Chuyện là thế nào?"
Thương Tứ lập tức kể lại quá trình hung án, mà những manh mối sau khi được hắn chải vuốt rõ ràng, hiển nhiên từ một vụ án dã thú ăn thịt người đơn giản đã chuyển hoán thành một âm mưu sát nhân.
Công tử nhà Huyện thái gia yêu cầu thư sinh học thức sâu rộng hỗ trợ gian lận tại trường thi, Liễu sinh không làm theo, cuối cùng Tiền Dũng thi rớt, Liễu sinh danh đề bảng hổ.
Bởi vì Tiền Dũng xưa này hoành hành vô kỵ, Liễu sinh biết mình nhất định sẽ phải chịu trả thù, vì thế lập tức tiên hạ thủ vi cường.
Y thừa dịp Thương Tứ không có mặt trước hết trộm khăn tay từ thư điếm, giả theo nét chữ viết thêm một câu hẹn gặp, sau đó cố ý bại lộ hành tung trước thư điếm, dẫn Tiền Dũng đến khi nhục. Tiền Dũng hiển nhiên cũng là một tên ngu ngốc, quả nhiên trúng kế, vì vậy liền có chuyện Liễu sinh bị hành hung trên đường.
Sau đó Tiền Dũng lại phát hiện khăn tay trong ngực, trước giờ hắn vẫn luôn háo sắc, đối với Tâm Nương càng là thèm nhỏ dãi đã lâu, vì vậy không thèm nghĩ nhiều vui vẻ phó ước. Mà vấn đề vừa vặn là ở trên tấm khăn này, cũng không biết khăn tay đã bị tẩm loại hương liệu kỳ lạ gì, mãnh thú theo hương mà đến, mục tiều đầu tiên hiển nhiên là người đang giữ khăn tay, Tiền Dũng.
Tiền Dũng không có khả năng thoát được, khăn tay nhất định cũng sẽ bị dã thú xé nát, vật chứng mấu chốt nhất cứ thế bị phá hủy. Cho dù may mắn còn toàn vẹn, khăn tay kia chỉ cần chạm nước, vết mực được viết thêm lên tự nhiên sẽ bị nhòe đi, căn bản không thể xác nhận. Mà càng trùng hợp hơn chính là, tối hôm đó có một trận mưa đổ xuống, tất cả hương vị đều bị cọ rửa gần như không còn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!