Thương Tứ vừa nghe có ăn liền không quản cái gì thiếu nữ, lập tức quay đầu rời đi.
Các nữ sinh tiếc nuối nhìn theo bóng lưng của hắn, thế nhưng không sao cả, không phải còn một giáo thảo ở đây sao
"Bạn học Lục, ông chủ nơi này tên gì vậy? Anh ấy thật giỏi quá mà!"
"Đúng vậy đúng vậy, nói cho bọn mình biết đi."
"Với lại, bạn học Lục bây giờ đang làm việc ở đây sao? Trong tiệm còn thiếu người bưng trà rót nước không? Là cái loại đã tiến vào đại học ấy!"
Mọi người mồm năm miệng mười ồn ã, Lục Tri Phi đại khái chỉnh sửa lại một chút, trả lời: "Tên của anh ta tôi không tiện trả lời, trong tiệm chỉ cần mình tôi là đủ rồi, không thiếu người. Các bạn cứ chậm rãi xem, xin lỗi không tiếp được."
Nói xong Lục Tri Phi cũng xoay người dứt khoát rời đi, chỉ để lại mấy nữ sinh phía sau ai oán thở dài.
Trên bàn cơm, tất cả mọi người đã có mặt đông đủ. Ngô Khương Khương chào hỏi Lục Tri Phi một tiếng rồi chạy qua tự mình bới cơm, Lục Tri Phi gật đầu, nói: "Còn một tô canh, để tôi mang ra."
Chỉ chốc lát sau, Lục Tri Phi liền bưng một tô canh lớn đến, thừa dịp còn chưa ngồi xuống trước hết chia cho mỗi người một chén. Ngô Khương Khương vốn còn đang uống rất vui vẻ, thế nhưng vừa liếc nhìn chén canh của Thương Tứ liền không khỏi thét lớn: "Không công bằng nha, vì sao chén của Tứ gia lại nhiều thịt như vậy!"
"Ngươi có ý kiến?" Thương Tứ nhướn mày, "Có ý kiến cũng im miệng cho ta."
Ngô Khương Khương co rúm người lại một chút, sau đó quay đầu lấy lòng Lục Tri Phi, "Tri Phi ngoan, lại múc cho chị một chén."
Lục Tri Phi mỉm cười, châm đầy chén canh cho Ngô Khương Khương rồi mới ngồi xuống.
Ăn cơm nước xong cũng đã là bảy giờ tối, Ngô Khương Khương nhìn đồng hồ, nói: "Tri Phi, nếu không hôm nay cậu cũng ở lại đây đi, sáng mai thuận tiện còn có thể nấu cháo, cháo thịt nạc trứng muối là ngon nhất! Ăn xong chị đưa cậu đi học."
Thái Bạch Thái Hắc cũng vội vàng ủng hộ.
Lục Tri Phi đang định trả lời, Thương Tứ ngồi bên kia đã liếc nhìn Ngô Khương Khương, nói: "Chỉ biết có ăn thôi, mấy hôm trước là ai la hét muốn giảm béo? Còn nữa, Trần Ký hình như còn buôn bán, đã lâu không ăn, cũng không biết tay nghề của bọn họ còn tốt không, ngày mai ngươi đi mua điểm tâm cho ta nếm thử."
"Đúng rồi! Bánh bao gạch cua của Trần Ký!" Ngô Khương Khương chẹp chẹp miệng, lực chú ý đều bị bánh bao hấp dẫn, sau đó vỗ vỗ lưng Lục Tri Phi, hào sảng nói: "Chị đưa cậu về ký túc xá! Ngồi moto không tốn bao nhiêu thời gian cả!"
Lục Tri Phi gật đầu, không nói gì.
Mọi việc cứ như vậy trôi đi, tựa như không có gì thay đổi lại tựa như hết thảy đều bắt đầu lặng lẽ cải biến.
Lục Tri Phi xác định đây là lần thứ năm có người nhắc đến Thương Tứ trước mặt mình, đối phương thần sắc kích động, ánh mắt lóe ra ngôi sao, giống hệt biểu hiện của những cô gái mê trai khác trên đời.
"Bạn học Lục, bạn học Lục, bạn thật sự không có ảnh chụp của ông chủ sao? Anh ấy thực sự đẹp trai quá mà! Đương nhiên cậu cũng rất anh tuấn, bất quá hai người không phải một loại hình, ông chủ thư trai thực sự rất menly!"
Lục Tri Phi lễ phép cự tuyệt, "Thật ngại quá, tôi không có hình của anh ấy."
Có cũng không cho cô.
Đối phương có hơi thất vọng, bất quá rất nhanh liền phấn chấn lại, "Người đến trường tìm cậu hôm đó có phải là ông chủ không? Vây quanh người đẹp quả nhiên đều là người có nhan sắc nổi trội."
Lục Tri Phi miễn bình luận, xoay người rời đi.
Thật ra cậu cũng không biết mọi việc vì sao lại phát triển thành như vậy, ban đầu mọi người đến thư trai là vì muốn ngắm cậu, sau đó trong lúc vô tình có người thấy được Thương Tứ. Lúc Thương Tứ ở thư trai hơn phân nửa thời gian đều mặc áo ống tay rộng, trang phục không phải rất quy củ, mặc làm sao dễ chịu thì liền mặc như thế, trong tay còn cầm quyển sách hoặc ấm trà, bộ dạng như vậy lắc lư trong thư trai cổ kính, quả thực cực khiến người ta chú ý.
Có người lén chụp ảnh của Thương Tứ post lên diễn đàn làng đại học. Vì vậy, thư trai tên gọi kỳ lạ, ông chủ phong lưu phóng khoáng lập tức trở thành để tài nóng bỏng, huống chi ở bên đó còn có Lục Tri Phi.
Bất quá, thứ mấu chốt nhất vẫn là khí chất riêng của Thương Tứ, so với những anh chàng đẹp hơn hoa thịnh hành hiện tại, body cường tráng và khí thế cường đại kết hợp cùng phong cách quần áo tùy tiện, quả thực có thể đứng riêng một ngọn cờ.
"Làm sao vậy Tri Phi, cậu nhìn cái gì mà nghiêm túc quá thể?" Mã Yến Yến bước đến nhìn màn hình điện thoại của Lục Tri Phi, sau đó liền hiểu rõ, "Hóa ra là cái này. Nói thật, ông chủ của cậu quả là rất đẹp trai rất mạnh mẽ, phong cách quần áo cũng lạ mắt, đủ độc đáo, đủ ngầu!"
Lục Tri Phi nghe vậy đột nhiên cảnh giác, không kịp nghĩ ngợi thốt ra một câu, "Cậu cũng thích anh ta?"
Mã Yến Yến ngẩn người, "Tớ… rất thưởng thức anh ta. Chúng ta đều học thiết kế mà, nếu như đụng tới một người mẫu hợp nhãn không phải cũng giống như gặp được nữ thần sao? Linh cảm chính là ồ ạt trào dâng. Tớ thấy ông chủ của cậu khẳng định có thể chống được đủ loại phong cách, dùng chiều cao, tỷ lệ cơ thể của anh ta, không theo nghề người mẫu quả thực đáng tiếc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!