Chương 39: Cái gọi là tranh giành tình nhân

Có lẽ là sống một mình trong trạch viện thật sự quá buồn chán, đến ngày hôm sau Nam Anh đã đi thư trai làm khách.

Mọi người trong thư trai đều rất hoan nghênh, trên thực tế, không có người hay yêu quái nào sẽ không thích Nam Anh. Thái Bạch Thái Hắc càng là vui đến hỏng rồi, vội trước vội sau giúp Nam Anh chuẩn bị chăn nệm, dép đi trong nhà… mà đợi sau khi làm xong hết còn trưng ra vẻ mặt cầu khích lệ.

Mà trên thực tế, cũng không có người hay yêu quái nào không thích được Nam Anh khen ngợi vài câu.

"Không phải vội, đều ngồi xuống trò chuyện đi." Nam Anh cười cực kỳ dịu dàng.

Vì vậy Ngô Khương Khương, Lục Tri Phi, Thái Bạch Thái Hắc và Tiểu Kiều đều ngồi xếp bằng xuống, vây quanh một cái lò nhỏ, vừa pha trà vừa trò chuyện. Cửa phòng khách mở rộng, bên ngoài là khoảng sân mướt mắt, gió nhẹ thỉnh thoảng lùa qua mang đến cảm giác mát mẻ, mà sự mát mẻ của gió trời quyện cùng nhiệt độ của bếp lò tạo thành một độ ấm khiến người sung sướng.

"Tứ gia đâu?" Nam Anh nhìn quanh một vòng, hỏi.

"Tứ gia còn đang ở trong sách, gần đây ngài ấy vẫn theo sát vị thư sinh kia, giống như không tìm tòi đến tận gốc rễ của đối phương liền không chịu được." Ngô Khương Khương nói, khơi khơi lửa than, tiếp lời: "Theo tôi thấy thư sinh kia cũng không có vấn đề gì, thậm chí có thể là do y cảm hóa Trầm Thương Sinh đâu. Vậy nên hiện tại đối phương mới yên lặng, căn bản không làm ra động tĩnh chứ đừng nói đến chuyện hại người."

"Tứ gia tự nhiên có suy nghĩ của Tứ gia." Nam Anh nói rằng: "Chung quy, đã có Tứ gia ở đây, chúng ta chỉ cần nhàn nhã uống trà là được."

"Đúng rồi đúng rồi!" Hai bé mập lập tức giơ cao hai tay hai chân tán thành.

Tiểu Kiều không bình luận, Ngô Khương Khương thật ra cảm thấy rất có đạo lý, "Không bằng chúng cùng tám chuyện một chút đi, tôi nói với mọi người cái này, gần đây phía thành tây cũng đủ náo nhiệt…"

Lục Tri Phi bỗng nhiên có một loại lỗi giác, Thương Tứ giống như gia chủ ở cổ đại, bận bịu bôn ba bên ngoài, mà đám… gia quyến hậu viện bọn họ lại ở nhà ăn ngon uống tốt, mỗi ngày đều thảnh thơi tập trung lại đánh bài, tám chuyện thiên hạ.

Vừa nghĩ như vậy, Lục Tri Phi chợt nhớ đến một chuyện gần đây mà mình rất để ý. Do dự một hồi vẫn hỏi ra, "Lần trước có nói đến chuyện ở Bách Lạc Môn, sau lại thế nào?"

"Bách Lạc Môn?" Ngô Khương Khương sửng sốt một chút rồi mới hào hứng nhớ lại, "Đúng vậy! Lần trước bị Tứ gia cắt đứt, còn chưa kịp kể hết, sau này rốt cuộc lại thế nào?"

Tiểu Kiều sửng sốt một chút, "Tôi còn chưa kể sao?"

"Vẫn chưa đâu! Cậu kể tiếp đi?" Ngô Khương Khương chớp chớp mắt.

"Tôi chưa từng nói, cô gái trong Bách Lạc Môn kia là Tiểu My Yên sao?" Tiểu Kiều cũng nháy mắt mấy cái.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Ngô Khương Khương mở đầu đánh tan trầm mặc, há miệng thật to, "Tiểu… Tiểu My Yên?!"

"Đúng vậy, tôi cũng là sau này mới biết được người kia chính là Tiểu My Yên. Khi đó anh ta mới mười bảy mười tám tuổi, bởi vì dung mạo vốn thiên về trung tính, chỉ cần tỉ mỉ trang điểm liền khó phân nam nữ, vì vậy tổ chức mới tạm thời điều anh ta đến Bắc Bình, nằm vùng ở Bách Lạc Môn. Tiểu My Yên vốn là hý tử, không quá hai tháng liền trở thành vũ nữ chính của Bách Lạc Môn. Thế nhưng có một điểm, anh ta cần dụ đám đàn ông kia si mê mình nhưng lại tuyệt đối không thể bại lộ giới tính.

Hôm đó thiếu đương gia của Hoa Thành vừa nhìn chính là muốn cường bạo, cũng may Thương Tứ nhận ra Tiểu My Yên, liền giúp anh ta giải vây."

Năm đó Bách Lạc Môn thật sự tương đương náo nhiệt.

Một đóa Bạch Mẫu Đơn, một làn Tiểu My Yên, lại thêm vạn năm lão bất tử Thương Tứ.

"Thiếu gia." Sùng Minh ở sau lưng xin chỉ thị.

Tiểu Kiều giơ tay lên, ý bảo hắn chớ có lên tiếng, sau đó quay đầu tỏ ra hứng thú nhìn về phía người dẫn đường, "Vị tiên sinh phía dưới là ai?"

Người cậu hỏi là Thương Tứ, quản lý đương nhiên không có khả năng quen biết Đại ma vương đành thành thành thật thật trả lời, "Kiều thiếu gia, vị tiên sinh kia là khách lạ, tiểu nhân cũng không rõ ràng lắm."

"À?" Tiểu Kiều cảm thán một tiếng, tràn đầy quý khí và cảm giác cao cao tại thượng. Y tựa hồ rất hứng thú với người đàn ông kia, trong giọng nói mang theo vài tia nghiền ngẫm.

Mà lúc này, tình hình phía dưới đã có biến hóa.

Thiếu đương gia Hoa Thành, Đổ Minh Nghĩa, cũng không phải loại côn đồ đường phố tùy tiện là có thể bị hù chạy, ngay từ đầu hắn là bị khí thế của Thương Tứ áp đảo, thế nhưng đợi khi phản ứng kịp thì sự mất mặt vừa rồi càng khiến hắn tăng thêm vài phần cuồng ngạo.

"Ngươi là ai?" Hắn nhìn chằm chằm Thương Tứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!