Trương Uẩn Chi còn nhớ rõ, năm 1928, thu hải đường trong sân nở hoa rực rỡ.
Bởi vì người kia thích hoa, vì vậy hắn đã đích thân trồng đầy hoa dưới mái hiên, bên cạnh xích đu và ở khắp các bệ cửa sổ. Đào đất trồng hoa suốt nửa ngày không khỏi nhàm chán, vì vậy hắn lại bỏ cái xẻng xuống, đứng dậy tựa vào bệ cửa xem người trong phòng viết chữ.
Người kia mặc trường sam nguyệt sắc, bàn tay cầm bút lông cừu lộ ra nửa đoạn cổ tay trắng nõn. Ánh sáng mặt trời rọi vào mảnh giấy tuyên thành bị cái bóng của hắn che đi phân nửa, người nọ giương mắt nhìn lên, mỉm cười, sau đó bút lông cừu lướt nhẹ, mực nước chậm rãi khai ra từng đóa hoa thật nhỏ trên nền giấy.
Người kia viết: Thông cảm nhau, hiểu lòng nhau, mới thấy tưởng nhớ sâu.[1]
Đây không phải là《 Tố trung tình》 sao? Tiểu mỹ nhân nhà hắn mỗi khi nhắc đến tình ý vẫn luôn uyển chuyển như vậy. Nhưng mà hắn lại rất hài lòng, lần thứ hai ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy mặt của người kia bị ánh nắng rọi vào mơ hồ không nhìn rõ.
Người nọ… là ai?
Ta hẳn phải nhớ rõ y, ta còn nhớ y quan trọng với ta đến bực nào, tnh vì sao ta chung quy vẫn không thấy rõ được, không nhớ rõ được? Vì sao?
Trương Uẩn Chi đã mê man, đã bàng hoàng, hắn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một cánh cửa lớn mở rộng trước mặt mình, từ phía bên kia lộ ra ánh sáng nhàn nhạt tường hòa yên lặng, phảng phất đang kêu gọi hắn tiến vào.
Thế nhưng bàn chân của hắn lại giống như mọc rễ, bộ rễ này ghim thật sâu trong tim hắn, dọc theo huyết quản vươn dài khắp tứ chi bách hài, sau đó đem hắn vững vàng cố định tại chỗ.
Ghim tại ngõ nhỏ năm 1927.
Ghim ở đại hý viện Sơ Hoa.
Ghim ở thập lý đình trong ngày tuyết rơi năm đó.
Ký ức bắt đầu rõ nét, hắn nghe được người kia nói, "Trương Uẩn Chi, không được quay đầu lại."
Quay đầu lại sẽ nhìn thấy cái gì? Y khóc sao? Ngày tuyết lạnh như vậy, người kia chỉ mặc hý phục đơn bạc, liệu có bị cảm lạnh hay không?
"*Tr ương U ẩn Chi, tôi m ặc dù dùng thân ph ận n ữ gi ới g ả cho anh, th ế nh ưng anh đ ừng quên tôi cũng là m ột ng ười đàn ông đ ỉnh thiên l ập đ ịa. Anh còn dám g ọi tôi là n ương t ử n ữa, anh có tin tôi l ập t ức đem c ổ c ủa anh và th ứ phía d ưới kia đ ồng lo ạt b ẻ gãy không?"
"Tr ương U ẩn Chi, anh nói xem, trong m ấy h ộp son này màu nào đ ẹp nh ất?"
"Tr ương U ẩn Chi, hôm nay s ắc tr ời r ất t ốt, chúng ta cùng nhau c ưỡi ng ựa đi săn có đ ược không?"
"Tr ương U ẩn Chi, n ếu sau này anh mu ốn r ước di thái thái, tr ước h ết ph ải cùng tôi th ương l ượng, đ ể tôi s ớm làm th ịt anh."
"Tr ương U ẩn Chi…"
"Tr ương U ẩn Chi…"
Người kia rốt cuộc là ai? Rốt cuộc là ai một lần lại một lần gọi tên của hắn? Trương Uẩn Chi phảng phất phát hiện một tia linh quang, thế nhưng tia linh quang nọ lại giấu giữa sương mù dày đặc vô tận, khiến người ta không thể nắm bắt.
Ngay khi đầy trời sương mù giăng tỏa, bỗng nhiên có một giọng nói mang theo sức mạnh phá tan gông xiềng truyền tới trong tai của hắn. Đó là một tiếng gọi xúc động khó thể kềm chế, trong ngữ điệu mang theo chút run rẩy bao hàm cảm giác quen thuộc khiến trái tim Trương Uẩn Chi giống như đã sắp nổ tung.
"Trương Uẩn Chi!"
Hắn lập tức quay đầu lại, chỉ thấy người nọ đã đứng sau lưng mình, hỗn loạn thở dốc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong nháy mắt đó, Trương Uẩn Chi bỗng nhiên đã thấy rõ được gương mặt đằng sau song cửa.
Đúng vậy, chính là dung mạo này, mỗi một đường nét đều là hình dạng mà hắn thích nhất.
Bùn đất dưới chân chậm chạp tản ra, hắn rốt cuộc đã có thể bước đi, nhanh chóng chạy về phía trước. Hắn ôm chặt lấy người nọ, giống như đã cầm về được một kiện trân bảo đã đánh mất, không bao giờ tình nguyện lại buông ra.
Tiểu My Yên ngơ ngác mặc cho Trương Uẩn Chi ôm một lúc lâu mới vòng tay đáp lại, còn vùi đầu chôn thật sâu vào vai hắn, "Anh có biết tôi đã chờ anh bao lâu không? Trương Uẩn Chi."
"Xin lỗi, xin lỗi…"
Ta đã siêu độ nhiều vong linh như vậy, chỉ duy không độ được chính mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!