"Ngươi còn không nhận tội?" Cẩm y vệ đưa đao lên thủ trước ngực,, thần tình lạnh lùng nghiêm nghị.
Bạch y nhân hừ lạnh một tiếng, "Muốn đánh cứ đánh, cần gì nhiều lời vô ích."
"Cái này làm sao lại là lời vô ích? Nếu ngươi khẳng khái nhận tội, ta sẽ không lại ra tay với ngươi. Nam tử hán đại trượng phu dám làm dám chịu, ngươi vì sao ngay cả việc mình đã làm cũng không dám thừa nhận? Đúng là đúng, sai là sai, có gì không nói được cho thông…"
"Câm miệng!" Bạch y nhân có vẻ không chịu được sự giáo huấn của đối phương, nâng kiếm lần nữa lướt đi.
"Chậc chậc." Thương Tứ một bên xem một bên cảm khái, "Hai người này còn chưa phân thắng bại sao? Đánh nhau từ lúc sinh tiền đến khi khuất núi, đã kéo suốt bao nhiêu năm rồi?"
"Đừng để ý đến bọn họ." Tinh quân xụ mặt, nghiêm nghị nói.
"Bọn họ không cần đầu thai sao?" Tiểu Kiều hỏi.
Thương Tứ lắc đầu, giải thích: "Người có thể tới được nơi này đều là mang theo chấp niệm quá sâu, bọn họ đối với những việc khi còn sống dây dưa không dứt, vì vậy chưa thể buông bỏ tất cả đầu thai chuyển thế. Tinh quân tháp có thể cho bọn họ một chỗ cư trú nhưng đồng dạng cũng là loại cầm tù, bọn họ sẽ ở lại nơi này, dần dần quên hết chuyện tình trước đây, đợi khi quên sạch sẽ rồi chấp niệm tự nhiên cũng buông xuống.
Bất quá, hai vị này thật ra đã quên hầu như gần hết những việc khác, chỉ là chuyện của đối thủ một mất một còn kia lại nhớ đến rõ ràng trọn vẹn."
"Cũng sắp." Tinh quân quét mắt nhìn hai người nọ: "Bọn họ đã quên bản thân tên là gì rồi."
Lúc này, bốn người một con chó lên lầu một.
Đến tận đây, Lục Tri Phi cuối cùng cũng biết được tiếng cười nói rộn ràng mình nghe được khi vừa bước vào tháp bắt nguồn từ đâu.
Chỉ thấy tình huống nơi này so với tầng trệt người không nhà trống hoàn toàn khác biệt, bên cạnh lan can có bày vài bộ bàn ghế, mấy nhóm người quay quanh nghiền ngẫm chơi cờ, thần tình chuyên chú đến mức hoàn toàn không để tâm đến những việc xảy ra bên cạnh. Cách đó khoảng 10m có một bà cụ đang đánh thái cực, lại có một người chạy chậm trên hành lang, vai vắt khăn vải vội vội vàng vàng xông đến, dưới chân lả lướt vẽ ra một đường chữ S cực kỳ phong tao tránh thoát chiêu thức Bạch hạc lưỡng sí bà cụ đánh ra, chỉ là nước trà trên khay lại không cẩn thân tràn ra vài giọt, rơi trên bàn cờ.
"Này!" Người đánh cờ nổi giận.
Người bưng khay chạy bộ vội vàng xin lỗi, "Xin lỗi! Thật xin lỗi!"
Lục Tri Phi và Tiểu Kiều nhìn một màng này đều có chút kinh ngạc. Bởi vì… cử chỉ của bọn họ đều quá mức sinh động, những người này chẳng khác gì khi còn sống. Mà đi lên càng cao, những người bọn họ gặp phải cũng càng nhiều.
Có mỹ nhân mặc sườn xám ngồi bên cửa sổ liên tục soi gương; có học sinh trên trán cột vải trắng, trong tay cầm "Bí quyết luyện thi Đại học" vùi đầu nghiên cứu; còn có một người đàn ông để râu mép, cầm theo sợi dây đi khắp nơi tìm chỗ treo cổ, treo một hồi lại phát hiện mình còn chưa chết, liền rầm rì lảm nhảm "Chẳng lẽ nơi này phong thủy không tốt", rồi lại đổi sang một chỗ khác. Còn rất nhiều, rất nhiều nữa.
Lục Tri Phi chính là hận không kịp nhìn, bất giác lui về sau một bước, lại không cẩn thận đụng vào người khác.
Người nọ "Ôi" một tiếng, "Chàng trai trẻ này, cần phải cẩn thận một chút. Tôi xem cậu ấn đường biến thành màu đen, gần đây có phải có gì đó không thuận lợi không? Có muốn tôi tính một quẻ giúp cậu?"
Đây là một thầy tướng số, Lục Tri Phi lắc đầu, "Không cần."
"Sao lại không cần chứ? Tôi sẽ tính cho cậu, tính tính… Ôi chao! Vì sao cậu còn chưa chết chứ?" Thầy bói ngạc nhiên kinh hô, chỉ là thanh âm qua lớn khiến cho cả đám ma quỷ bên cạnh đều nhìn qua, ngay cả hai vị còn đang bay tới bay lui kia cũng không nhịn được dừng lại, đứng trên lan can vẻ mặt tò mò nhìn về phía Lục Tri Phi.
Thân thể của Lục Tri Phi có chút cứng ngắc, loại cảm giác bị mọi người nhìn chằm chằm này có điểm không ổn, mà cố tình cái gã để râu mép một mực muốn thắt cổ kia lại hào hứng chạy đến, đem sợi dây thừng dày cộm kia đưa qua, "Cho cậu, cậu đi chết đi!"
Không gian một mảnh vắng lặng, tất cả tiếng cười nói đều hơi ngừng lại, bầy quỷ đồng loạt nhìn chằm chằm Lục Tri Phi, giống như đang chờ câu trả lời của cậu.
Tràng diện này vô cùng quỷ dị, lòng bàn tay Lục Tri Phi hơi rịn mồ hôi, đây là phản ứng sinh lý bình thường, thế nhưng trong lòng của cậu thật ra không có bao nhiêu lo lắng. Bởi vì Thương Tứ và Tinh quân đều ở đây, còn có cả Tiểu Kiều bên cạnh nữa.
Vì vậy, Lục Tri Phi dùng khóe mắt nhìn về phía ba người kia, sau đó câm nín.
Tiểu Kiều khoanh tay đứng cách ra vài bước, nhìn chằm chằm cảnh tượng này, ra vẻ thật tò mò.
Tiểu chó săn ngồi xổm bên chân Tiểu Kiều, mắt nhìn Lục Tri Phi, hiếu kỳ hệt như chủ nhân của nó.
Mà Thương Tứ hiển nhiên là càng hiếu kỳ, dựa người trên lan can chớp chớp mắt, vẻ mặt mong chờ câu trả lời của Lục Tri Phi.
Về phần Tinh quân, chúng ta tạm thời có thể quên đi người này.
Lục Tri Phi nghĩ, mình thế nào lại quên tính cách của cả đám kia chứ, quả là một người càng vượt ngoài sức tưởng tượng hơn một người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!