"Sự tình đại khái là như vậy." Tiếng nói thanh nhã chậm rãi kết thúc câu chuyện.
Chỉ là dưới ánh trăng, lông mày của Tiểu My Yên nhẹ nhàng giãn ra, không hề có vẻ tâm sự tích tụ. Thương Tứ vừa nhìn liền biết lần đó sau khi Trương Uẩn Chi giải vây cho y nhất định còn có chuyện gì khác, bằng không Tiểu My Yên cũng sẽ không dễ dàng bị Trương Uẩn Chi ôm về nhà như vậy.
Nhưng đây dù sao cũng là chuyện yêu đương của phu phu nhà người ta, Thương Tứ cũng không nhiều chuyện như Ngô Khương Khương vậy.
Kể xong chuyện của mình, Tiểu My Yên nhịn không được nhìn về phía Lục Tri Phi, "Tứ gia còn chưa giới thiệu vị này cho ta đâu?"
"Học sinh vừa đến ở thư trai, Lục Tri Phi." Thương Tứ nói.
Hai người chào nhau, lúc này Trương Uẩn Chi vẫn yên lặng nghe Tiểu My Yên nói chuyện bỗng lên tiếng, "Tứ gia hẳn là cũng không phải người thường, ta đến Bắc Bình đã lâu như vậy, vì sao trước giờ chưa từng gặp qua?"
"Bốn biển là nhà." Thương Tứ đáp. Hắn nói cũng quả thực không sai, thư trai ngụ lại Bắc Bình trăm năm có thừa, chỉ là nơi nầy bất quá cũng chỉ là điểm dừng chân gần đây nhất của hắn mà thôi.
Trương Uẩn Chi để chén rượu xuống, "Loạn thế phiêu bạt, Tứ gia thật là can đảm."
Thương Tứ cười khẽ, "Gan của ta lớn hơn người thường cũng chỉ một chút như vậy, Trương đại soái cũng đâu thua kém, sự ứng đối bên ngoài cánh cửa kia còn không phải một hòn đá ném hai chim sao."
Lục Tri Phi lặng lẽ cùng Tiểu My Yên liếc nhìn nhau, hai nam nhân này, vừa rồi còn rất tốt, vì sao bỗng nhiên lại ma sát ra mùi thuốc súng rồi?
Tiểu My Yên lập tức liếc mắt trừng Trương Uẩn Chi, bộ dạng mặc giá y đỏ thẫm, môi cũng tô đỏ này của y, vừa trừng mắt lên thì ngay cả người ngoài như Lục Tri Phi nhìn vào cũng cảm thấy tràn ngập phong tình. Sau đó, Lục Tri Phi nhìn Trương Uẩn Chi ôm chằm lấy Tiểu My Yên, ghé vào lỗ tai y lặng lẽ nói gì đó liền đột nhiên hiểu ra —— vị Trương đại soái này, tám phần mười là ghen tỵ.
Cũng đúng, cho dù là ai trong đêm tân hôn nhìn thấy tân nương của mình thân mật trò chuyện cùng một nam nhân khác, còn đem mình bỏ qua một bên đều sẽ ghen tỵ.
Chỉ là, Thương Tứ vì sao phải đối chọi gắt gao với Trương Uẩn Chi đâu?
Lục Tri Phi lại liếc nhìn Tiểu My Yên, trong lòng không khỏi cảm thán người này quả thực đẹp mắt, là cái loại vẻ đẹp vượt qua giới tính. Thương Tứ liệu có thể… không, Thương Tứ hơn phân nửa là thích gây sự tìm vui không sợ lớn chuyện, nếu hắn thực sự thích Tiểu My Yên, lúc này khẳng định đã ra tay đoạt lấy.
Lục Tri Phi không khỏi nhớ đến người phụ nữ nghe nói đã từng xuất hiện ở Bách Lạc Môn kia, cô ta lại là ai đâu?
"Khụ." Thương Tứ bất mãn ho nhẹ một tiếng, cắt đứt hành trình vào cõi thần tiên của Lục Tri Phi, cũng cắt đứt tràng thì thầm to nhỏ của Trương Uẩn Chi và Tiểu My Yên. Trên mặt của Tiểu My Yên rốt cục lộ ra vẻ thẹn thùng, "Để Tứ gia chê cười rồi."
Thương Tứ lắc lắc đầu, thở dài nói, "Haizz! Trời mưa bong bóng bập bùng mẹ phải lấy chồng ai cản được ai, người cô đơn như ta chỉ có thể trở về tiếp tục vân du tứ hải thôi."
"Tứ gia lại muốn đi?" Tiểu My Yên hỏi.
Thương Tứ thản nhiên cười, "Người hữu duyên đến cùng cũng phải tạm biệt."
Nghe đến đây, Lục Tri Phi cũng biết bọn họ cần phải đi.
Tiểu My Yên đứng lên đưa tiễn, trong ánh mắt còn có chút không nỡ, "Tứ gia thực sự không dự định ở lại Bắc Bình sao? Đã lâu không thấy, ta còn thiếu Tứ gia một vở hý kịch đâu."
"Sẽ có cơ hội." Thương Tứ hướng về phía y nháy mắt mấy cái, sau đó lại nhìn Trương Uẩn Chi đang đứng đằng sau, nói: "Huống chi hôm nay ngày lành tháng tốt, ta cũng không thể cứ làm lỡ chuyện tốt của người khác. Đúng hay không, Đại soái?"
Trương Uẩn Chi nở nụ cười, "Lời ấy hữu lý."
Tiểu My Yên liếc ngang hai người, "Ngụy biện."
Nhưng mà Trương Uẩn Chi và Thương Tứ lại giống như rốt cục cũng tìm được chỗ đồng điệu, Trương Uẩn Chi vươn tay, "Tứ gia là một người sảng khoái, nếu có duyên tái kiến nhất định phải uống một bữa thống khoái."
Thương Tứ cũng vươn tay, "Nhất định."
Vốn không có nhiều hàn huyên liền không có bao nhiêu ý biệt ly, Thương Tứ cứ như vậy mang theo Lục Tri Phi rời đi.
Buổi đêm ở Bắc Bình có chút se lạnh, Lục Tri Phi quay đầu nhìn Phủ đại soái đèn hoa rực rỡ như cũ, hỏi: "Anh không nói cho bọn họ biết sao?"
Thương Tứ dừng bước, xoay người hỏi lại: "Nói cho bọn họ biết lại thế nào? Chẳng lẽ Trương Uẩn Chi sẽ không ra chiến trường, Tiểu My Yên sẽ buông tha cho đám quỷ ngoại quốc kia?"
Lục Tri Phi cũng dừng lại, bởi vì cậu bỗng nhiên hiểu rõ, đáp án này chính là "Không có khả năng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!