Chương 31: Hý kịch (2)

Trong sát na Đường Bảo ngẩng đầu nhìn vào biển hiệu của hý viện, tiếng kinh hô cũng đồng thời vang lên ở bên kia đường.

"Không thấy! Không thấy nữa!" Thái Bạch Thái Hắc nhảy một bước cao ba thước.

Lục Tri Phi cũng không khỏi ngạc nhiên, cậu vừa thấy Đường Bảo chạy về phía bọn họ, chỉ là mới nháy mắt một cái người đã biến mất không còn tăm hơi. Cậu không khỏi nhìn về phía Thương Tứ, "Chuyện gì xảy ra?"

"Quỷ giới." Thương Tứ tiến lên vài bước, đứng ngay trước cổng lớn của quỷ trạch, ngẩng đầu nhìn vào tòa nhà âm u nọ, "Quỷ giới sẽ tự động hình thành ở những nơi âm khí quá nặng, tạo ra kết giới đem người và quỷ phân cách. Tuy nói vậy nhưng muốn thật sự hình thành cũng rất gian nan, mà một khi người sống bước vào sẽ tựa như chìm trong ảo cảnh, một chốc khó thể thoát ra."

"Vậy làm sao bây giờ?" Lục Tri Phi hơi nhíu mày.

"Yên tâm đi, Đường Bảo là một con gấu trúc, hấp thu thiên địa linh khí lại tụ tập đủ vạn dân sủng ái, phúc khí cực lớn. Quỷ quái chỉ có thể sợ nó chứ không làm gì được nó." Thương Tứ nói, giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ màu đen của quỷ trạch.

"Có ai không?" Thương Tứ hỏi.

Quỷ trạch tối đen không có một tia ánh đèn, đương nhiên sẽ không có người trả lời, chỉ là biết rõ bên trong không có ai còn muốn gõ cửa, hình ảnh này tương đương quỷ dị.

Trầm Tàng theo ở phía sau, trong lòng nao nao, "Quỷ còn chấp nhất việc gõ cửa?"

"Gõ cửa là biểu thị lễ phép." Thương Tứ giải thích, bàn tay đẩy nhẹ phát hiện cánh cửa này vốn bị khóa lại. Đây là một cánh cửa gỗ lâu năm, rất cao rất dày, trên cửa còn đúc hai vòng đập cửa[1] bằng đồng rất lớn, nhìn qua cũng có chút niên đại. Chỉ là cánh cửa này hiển nhiên không phải bố trí ban đầu của hý viện năm đó, hý viện hẳn là vì nguyên nhân nào đó phải đóng cửa, sau đó lại bị cải tạo thành một tòa nhà như hiện giờ.

Thương Tứ đặt tay phải lên cửa, trong đêm tối quần áo của hắn không gió tự bay, Trầm Tàng cực kỳ kinh ngạc, chỉ thấy trên vạt áo màu đen của Thương Tứ bỗng hiện ra đồ án thêu thùa màu vàng kim.

Đó là một con thần thú tạo hình rất kỳ lạ, đầu có điểm giống kỳ lân, thế nhưng trên thân cố tình lại cõng theo một cái vỏ ốc. Đồ án màu vàng nọ mơ hồ biến ảo, thoạt nhìn giống như con thần thú kia đang duỗi người, còn rất sống động.

Cổ tay Thương Tứ run lên, "Đi."

Thần thú nghe vậy liền có chút bất đắc dĩ chạy đến ống tay áo của hắn, sau đó lại men theo bàn tay của Thương Tứ chạy lên trên cửa, cúi đầu ngửi ngửi mặt thú đang cắn vòng đập cửa, lộ ra một tia biểu tình ghét bỏ.

Về phần nó đang ghét bỏ đồ vật này cũ nát hay chê quá bẩn thì mọi người lại không biết rồi, chỉ là Trầm Tàng nhìn thấy những việc này đều cảm thấy quả thực rất thần kỳ, quay đầu nhìn về phía Lục Tri Phi lại thấy đối phương cực kỳ bình tĩnh, giống như thấy nhiều không thể trách, mà hai con yêu quái béo mập đang ngồi trên đầu vai cậu còn không ngừng nhướn mắt thè lưỡi với tượng thần thú trên cửa.

Có vẻ… giống như hơi chút hả hê.

"Mở cửa." Thương Tứ nói.

Thái Bạch Thái Hắc nhanh chóng đáp lời, quơ quơ hai đôi chân nhỏ, cáo mượn oai hùm, "Mở cửa nha, Đồ Đồ[2]! Không được lười biếng!"

Đồ Đồ? Trầm Tàng không khỏi nhìn về phía con thần thú nọ, chỉ thấy nó phi thường nhân tính hóa trợn trắng mắt một cái, sau đó nhanh như chớp nhảy lên con thú đang ngậm vòng đồng. Giây tiếp theo, con vật bằng đồng chậm rãi mở mắt, sau đó là một tiếng cọt kẹt dài dòng mà u oán, cửa mở.

"Ngoan ngoãn ở đây trông cửa." Thương Tứ sờ sờ đầu thần thú, lập tức bước vào.

Lục Tri Phi theo ngay phía sau, hai bé mập vẫn cứ làm mặt quỷ trêu chọc, "Trông cửa cho kỹ nha, Đồ Đồ! Không dẫn ngươi theo chơi đâu!"

Vòng đập cửa leng keng rung động, Đồ Đồ đang biểu thị sự khinh thường của mình.

Bước vào sâu trong quỷ trạch, hai bé mập mới chậm chạp cảm thấy sợ hãi.

Căn phòng lâu năm không có hơi người tràn ngập mùi vị mục ruỗng, âm lãnh, lại còn ẩm ướt, tùy tiện hít sâu một hơi đều có thể cảm thấy được cổ họng bị phủ bởi một lớp bụi bặm không biết đã tích lại từ lúc nào. Lục Tri Phi theo bản năng dùng tay áo che mũi, sau đó trong phòng liền được ánh nến thắp sáng.

Đầu ngón tay của Thương Tứ dấy lên đốm lửa màu đen điểm vào ngọn nến, hắc sắc liền chuyển thành sắc vàng cam bình thường nhất, soi sáng cả gian phòng. Lục Tri Phi cũng nương theo đó mà nhìn kỹ hiện trạng của quỷ trạch.

Nhìn bày trí trong phòng, là phong cách thập niên 60 – 70 của thế kỷ trước, nội thất không được phủ vài trắng, đều bị bám lên một lớp bụi thật dày. Tầng trệt và lầu một thông suốt, đứng trong đại sảnh tầng trệt là có thể nhìn thấy bức tranh sơn dầu cực đại được treo trên tường của lầu một.

Đấy là một bức ảnh gia đình, dưới ánh nến u ám gương mặt của những người trong ảnh có vẻ hơi mơ hồ cũng có chút đáng sợ. Thật giống như bọn họ đang đứng trong bóng tối ở trên lầu lẳng lặng nhìn xuống, bất chợt nhìn đến đôi mắt nọ, Thái Bạch Thái Hắc không khỏi cuộn người hoảng sợ.

"Lục Lục!" Hai bé mập một trái một phải níu chặt lỗ tai của Lục Tri Phi, hai đứa giống như là hai chiếc bông tai cực lớn cứ thế treo lủng lẳng. Ngay lúc này, bọn họ có thể rõ ràng cảm nhận được một luồng âm phong thổi quả, lạnh buốt tận xương, còn đặc biệt vờn nhẹ sau gáy mỗi người. Lá gan của hai bé mập vốn cũng không lớn, lần này tốt rồi, hai chân của chúng cũng bắt đầu run lên, hoàn toàn không dám nhìn ra phía sau.

Hốt nhiên có một tiếng nói mơ hồ khô khốc vang lên, giống như được phun ra từ cổ họng cứng đờ của người chết len vào lỗ tai bọn bọ, "Ta chết thật thảm mà…"

"A a a a a a a a a!" Hai bé mập bị dọa đến hồn lìa khỏi xác, dùng toàn lực thét to, "Lục Lục! mau cứu mạng!!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!