Chương 27: Chép bảng chữ mẫu

Giám sát Thương Tứ uống xong canh gà tâm hồn, à không, là canh gà dưỡng sinh, Lục Tri Phi mới có tâm trạng quan sát chung quanh. Lúc này bọn họ đang có mặt trong một khoảnh sân nhỏ, hai cái ghế bành bày đối mặt nhau, chính giữa có một bàn cờ, cuộc cờ đã phân thắng bại, xem ra người đánh cờ chỉ vừa mới rời đi.

Không hề nghi ngờ, đây là cổ đại, chủ nhân nhà này gia cảnh giàu có. Lục Tri Phi ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lướt qua tường viện thật cao liền thấy được dãy núi liên miên cao vút ở phía xa.

"Chung Nam sơn." Thương Tứ đứng ở bên cạnh thuyết minh.

"Bây giờ là triều đại gì?"

Thương Tứ nhìn lướt qua bày biện trong sân, "Minh triều."

Sau đó lại nhìn về phía y phục của bọn họ, một người căn bản không mặc quần áo cổ đại, một người thật ra cũng mặc áo tay rộng, chỉ là cái này không phù hợp lắm với bối cảnh triều Minh.

Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng nói chuyện, có người đi vào. Thương Tứ kéo Lục Tri Phi, "Đi theo ta."

Một khắc sau, Thương Tứ và Lục Tri Phi rời đi từ cửa sau, hai người cũng đã thay đổi thành quần áo hợp thời, chỉ khác là Lục Tri Phi còn mang theo mũ sa, dùng để che đậy mái tóc ngắn của cậu. Thương Tứ lại là không cần, pháp lực thôi động, tóc tự nhiên sinh trưởng, chỉ trong nháy mắt liền biết thành một vị tuyệt thế giai công tử tóc dài phấp phới.

Mà quần áo đương nhiên là hỏi "mượn" từ chủ nhà, Thương Tứ còn để lại cho bọn họ một mảnh vàng lá, ra tay rất thành thạo.

Đi ở đầu đường, Thương Tứ lại giải thích: "Đây là một quyển tạp ký, tác giả là chủ nhân tòa nhà vừa rồi, hắn lúc còn trẻ từng thi đậu Cử nhân, giao hữu rộng rãi, thích đi du lịch khắp nơi, đến tuổi nhĩ thuận (sáu m ươ i) thì ngộ đạo tại Chung Nam sơn, lại ghi chép những trải nghiệm trước đây của mình lưu truyền hậu thế. Trong đó còn có rất nhiều chuyện dị nhân quỷ quái, rất có cảm giác Liêu Trai."

"Ngộ đạo?"

"Đương sơ Lão tử tây du nhập Hàm Cốc quan, dẫn tử khí đông lai, sau khi để lại 《 Đạo Đức Kinh 》 dài năm nghìn chữ liền phiêu nhiên rời đi. Hậu nhân vấn đạo gian nan, mặc dù không thể kế thừa toàn bộ ý chí nhưng nhiều ít vẫn có thể có chút thu hoạch."

Hai người một đường ra khỏi thành, đi về phía Chung Nam sơn.

Lục Tri Phi đi theo phía sau Thương Tứ, cảm thấy bản thân thật ra cũng chưa đi được vài bước, chỉ là khi ngẩng đầu đã thấy núi xanh ngăn ngắt gần ngay trước mắt. Lại đi lên nữa, một bước một cảnh, thoáng cái đã là lưng chừng nói.

Thỉnh thoảng gặp được vài gã đạo sỹ, song phương đều gật đầu lướt qua.

Lục Tri Phi chợt nhớ đến vị đạo sỹ từng xem bói cho mình, không biết hiện tại đã thế nào?

Thương Tứ giống như đã nhìn thấu tâm tư của cậu, hỏi: "Đang nhớ đến tiểu đạo sỹ đã đưa thẻ chặn sách cho ngươi?"

Lục Tri Phi sửng sốt, "Anh biết người đó?"

Theo lý thuyết, Thương Tứ đã ngủ say suốt trăm năm không tỉnh, không có khả năng nhận thức vị đạo sỹ kia. Không, không đúng, Lục Tri Phi bỗng nhiên nghĩ đến một chỗ kỳ lạ, chặn sách mà đạo sỹ kia đưa cho cậu là chìa khóa mở cửa thư trai, chỉ là Ngô Khương Khương cũng từng nói, thư trai suốt trăm năm qua chưa từng đón khách, cái chìa khóa này hiển nhiên cũng không phải là do Ngô Khương Khương phát ra ngoài. Như vậy, người đưa thẻ chặn sách cho đạo sỹ cũng chỉ có thể là Thương Tứ.

Chỉ là đạo sỹ kia nhiều lắm cũng chỉ có ba mươi tuổi, làm sao có thể quen biết Thương Tứ?

Thương Tứ cười nói: "Ngươi thực sự cho rằng chỉ cần thẻ chặn sách là có thể mở ra cửa lớn của thư trai sao? Chặn sách trong tay đạo sỹ là đặc thù, lẽ nào ngươi không thấy được phía góc phải bên dưới thẻ chặn sách còn khắc một đóa hoa đào?"

Hoa đào? Lục Tri Phi chợt nghĩ đến rừng đào mười dặm đi thông đến tiểu viện của Nam Anh, "Vậy thẻ chặn sách nọ là có liên quan đến Nam Anh?"

"Đó là ta đưa cho Nam Anh, sau y lại chuyển giao cho người khác, chỉ đồ trong lúc nguy nan ta có thể cứu kẻ kia một mạng." Thương Tứ chắp tay sau lưng đi ở phía trước, thanh âm xa xôi vọng lại, "Tên kia đưa thẻ chặn sách cho ngươi, cũng là cơ duyên của ngươi."

"Chỉ là tấm thẻ dù sao cũng là do Nam Anh đưa tặng, tôi cầm, có phải…" Lục Tri Phi nhíu mày.

"Luân hồi vãng sinh, có thể tên kia từ sớm đã không nhớ được Nam Anh rồi." Thương Tứ lắc đầu.

"Anh ta là… của Nam Anh…" Lục Tri Phi có chút vô cùng kinh ngạc.

"Anh bạn nhỏ, không tiếp thụ được sao?" Thương Tứ cười xấu xa trêu ghẹo.

Lục Tri Phi lắc đầu, chỉ là nhớ đến bộ dạng thần côn nghèo túng của đạo sỹ, lại nhớ đến dung mạo của Nam Anh, rất khó đem bọn họ kết thành một đôi. Thương Tứ nhìn thấy vẻ mặt của cậu liền biết cậu đang nghĩ gì, nói: "Ngươi chính là chưa thấy được tình cảnh năm đó lúc tên kia ngự kiếm hạ Côn Lôn, nhất kiếm chém vỡ băng tuyết của nửa cái Hắc Hải. Nếu không phải như vậy, tên kia làm sao có thể khiến một yêu quái như Nam Anh khăng khăng một mực, tối hậu còn…"

"Còn thế nào?"

Thương Tứ dừng lại một chút, khó được một lần sâu kín thở dài, nói: "Đây cũng là chuyện của rất nhiều năm trước rồi. Có thể… ta nên đi trói tên đạo sỹ kia về, đừng để Nam Anh lại phí thêm nhiều thời gian nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!