Chương 25: Anh là biểu tình bao của em (9)

Lúc Lục Tri Phi đi học về, đường nhìn lơ đãng lướt qua lầu hai, hỏi: "Anh ta vẫn ở trong phòng sao?"

"Đúng vậy đúng vậy, chủ nhân vẫn ở trong phòng không chịu ra." Thái Bạch Thái Hắc nhiệt tình giải thích, "Thật nhiều sách, có thật nhiều sách, chủ nhân lật bên này một chút rồi lật bên kia một chút, lật lật lật!"

Lục Tri Phi buồn cười.

Số sách thật nhiều mà hai bé mập nói đều là do Thương Tứ mang từ Chung Nam sơn về, hắn ta nói quyển "thần thư" vốn nên bị thiêu hủy kia cũng không đốt trụi triệt để, phần nhiều chữ đều được khắc trên vách tường, thế nhưng sau đó lại có chuyện gì vẫn cần được khảo chứng. Vậy nên Thương Tứ mới cướp đoạt thật nhiều sách cổ có liên quan đến Chung Nam sơn, bao quá từ dư địa chí đến dã sử, lật một quyển lại một quyển truy tìm đáp án.

Có vài quyển chỉ là sách vở thông thường, không có giá trị gì, Thương Tứ cũng chỉ là tiện tay lật qua. Nhưng có vài quyển sách đã tự tạo thằnh thế giới riêng, chỉ cần tiến vào trong đó là có thể thấy được những chuyện đã xảy ra năm xưa.

Vì vậy mấy hôm nay Thương Tứ vẫn luôn bề bộn nhiều việc, giống như là đang bế quan vậy, không có chút thời gian rảnh nào. Hơn nữa chuyển phát nhanh Đông Phong cũng không ngừng đưa sách đến, phòng của Thương Tứ hiện tại đã trở thành núi sách danh xứng với thực.

Vậy mà hôm nay, Lục Tri Phi còn chưa lên lầu báo giờ cơm hắn đã tự xuống trước, Lục Tri Phi vô cùng kinh ngạc, "Đói bụng sao?"

Thương Tứ duỗi người, tiện tay hốt một vốc đậu phộng, chậm rãi đi ra phòng khách, "Ta đoán chừng thời gian, Tạng Hồ cũng sắp trở về rồi."

Hầu như ngay khi câu này vừa dứt, thân ảnh của Tạng Hồ lập tức xông vào trong sân, bốn móng bấu chặt, thắng gấp.

Thương Tứ hướng về phía cậu hất hàm —— xem đi.

Dư quang của Lục Tri Phi lại thoáng lướt qua mấy hòn than đang chui rúc trong góc phòng, đây còn không phải mật báo sao? Bất quá cậu cũng không có ý định vạch trần, vẫn là tích chút âm đức đi.

Chỉ là chuyện Thương Tứ đã lường trước Tạng Hồ sẽ trở về cũng nên khẳng định, bằng không anh ta cũng không có khả năng sẽ để Ảnh yêu theo dõi. Lục Tri Phi coi như đã xem thấu, con yêu Thương Tứ này kỳ thực cũng giống như lời mà thầy Tiểu Kiều đã nói, mặt mũi Ma Vương bụng dạ Bồ Tát.

Nhưng cần lên mặt giả vờ vẫn cứ phải giả vờ, Thương Tứ lạnh nhạt nhìn Tạng Hồ, "Sao lại trở về rồi?"

Tạng Hồ cũng không giải thích nhiều, trực tiếp đi tới trước mặt hắn quỳ rạp dập đầu, "Tiểu nhân thỉnh Tứ gia bang trợ."

Thương Tứ giả vờ nghe không hiểu, "Cái gì?"

Tạng Hồ ngẩng đầu lên, "Tiểu nhân biết ngài nhất định có biện pháp, tiểu nhân muốn lập tức biến hình!"

"Ngươi cho rằng chuyện này cũng giống như Ngô Khương Khương đi yêu đương sau, tốc độ nhanh như thay quần áo vậy."

Mà Ngô Khương Khương vừa vặn từ phía sau đi tới, lập tức nhào qua ôm cổ Thương Tứ, "Tứ gia, ngài vì sao lại nói người ta như vậy, ngài không thương người ta nữa sao!"

Thương Tứ thiếu chút nữa bị nàng kẹp chết, vứt cánh tay nọ ra, quát, "Cút! Cút! Cút! Cút qua một bên!"

Ngô Khương Khương nức nở lau giọt nước mắt tàng hình trên khóe mắt, giả vờ giống hệt như Tần Hương Liên bị Trần Thế Mỹ vứt bỏ, bay đến trước mặt Tạng Hồ, ngồi xổm xuống hỏi: "Tàng Tàng, ngươi thực sự nghĩ kỹ rồi?"

"Ta đã nghĩ kỹ." Tạng Hồ khẳng định gật đầu.

Ngô Khương Khương quay đầu, nghiêm túc chuyển đạt, "Tứ gia, Tàng Tàng nói hắn đã nghĩ kỹ."

"Ta nghe được, biết không?" Thương Tứ mỉm cười.

Ngô Khương Khương lại quay đầu nói với Tạng Hồ: "Tứ gia nói ngài ấy đã nghe được!"

"Ngô, Khương, Khương, ngươi là muốn ta đem ngươi đá văng sao?" Thương Tứ hỏi.

"Không! Tiểu nhân phải ở cùng Tàng Tàng, không không thể rời xa!" Ngô Khương Khương ôm lấy đầu Tạng Hồ.

Thương Tứ vẻ mặt tối sầm, "Buông tha đi Ngô Khương Khương, hắn đã có Trầm Thanh Thanh rồi. Còn nữa, bộ ngực của ngươi cũng sắp ép cho hắn tắt thở chết."

"A?" Ngô Khương Khương vội vàng buông hồ ra, lại kháng nghị nói: "Ngực lớn cũng không phải lỗi của tiểu nhân!"

Thương Tứ cảm thấy quá mệt mỏi, tim suy, vì cái gì năm đó hắn phải tiện tay cứu nàng từ dưới đao đồ tể chứ, vì cái gì đâu?

Lúc này Lục Tri Phi đã đi ra, đặt một đĩa đậu trước mặt Thương Tứ, sau đó hỏi: "Lập tức biến hình thật sự được sao? Có phải sẽ có phiêu lưu gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!