Chương 21: Anh là biểu tình bao của em (5)

"À, mọi người nói cái biểu tình bao kia sao? Là chỗ chị họ của tôi gửi qua."

Một câu nói của Dương Hiểu xác nhận suy đoán của Lục Tri Phi, Ngô Khương Khương lập tức hỏi tới: "Vậy chị họ của cô…"

Dương Hiểu cũng không giấu diếm, "Là nhân vật chính của 《Thế giới không tiếng động》, kỳ thực nói là chị họ nhưng cũng không lớn hơn tôi bao nhiêu. Bất quá mọi người hỏi thăm chị ấy làm gì?"

Mã Yến Yến không trả lời được, quay đầu nhìn về phía Lục Tri Phi, chỉ thấy Lục Tri Phi như có điều suy nghĩ. Mà hiện tại Dương Hiểu cũng không đem chuyện này để trong lòng, chỉ là một cái biểu tình bao mà thôi, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt lên người Lục Tri Phi, đôi mắt lấp lánh, "Lục niên đệ, chị đang muốn nói với cậu chuyện này. Là như vậy, chị cùng bạn học đang định tổ chức một cuộc thi vẽ hoạt hình ngắn, bên trong có người…"

Nhưng cô còn chưa nói dứt lời, người đàn ông đứng bên cạnh Lục Tri Phi bỗng nhiên đã chen ngang, "Xin lỗi, hiện tại chúng tôi có chút việc gấp, cần mang cậu ta đi trước, có chuyện gì cứ nói sau đi."

"A?" Dương Hiểu mấp máy môi ngẩn ra một chút, Thương Tứ lại tóm lấy Lục Tri Phi, "Đi!"

Ngô Khương Khương lập tức đuổi kịp, Mã Yến Yến tuy rằng không hiểu chuyện gì, thế nhưng mọi người đều đã đi cậu ta còn có thể làm sao, lập tức quay đầu mỉm cười áy náy với Dương Hiểu, "Học tỷ, sau này sẽ trò chuyện thêm, bọn em đi trước!"

Mười phút sau, cửa trường học.

Thương Tứ tung chân ngồi lên chiếc Harley cực kỳ phong cách của mình, lại ném cái mũ bảo hiểm duy nhất sang cho Lục Tri Phi, "Lên xe."

Lục Tri Phi tuy rằng đầu óc linh hoạt, đã phản ứng kịp chuyện gì xảy ra, chỉ là sau khi lên xe vẫn còn nghi hoặc, "Anh biết Tạng Hồ đang ở đâu?"

Sự tình có cái gì đó không đúng.

Tạng Hồ rõ ràng không dự định đi ra gặp mặt, mà chị họ của Dương Hiểu lại là người câm điếc, vô luận thế nào cũng không giống kiểu người sẽ chủ động hẹn bạn trên mạng ra gặp mặt.

Chỉ là bọn họ thật sự đã hẹn nhau, mà một bên còn chưa thể biến hình, một bên không thể nghe nói, là muốn làm gì đây?

Thương Tứ quay đầu lại, phất tay giúp Lục Tri Phi kéo kính an toàn xuống, nháy mắt mấy cái, rất biết chớp cơ hội giả vờ cao thâm, "Người thiếu niên, không có chuyện ta không biết."

Một giây sau, Harley gào thét vút đi, Ngô Khương Khương ở phía sau thở hồng hộc đuổi theo, "Đ*t! Đó là xe của tôi mà!"

Chỉ là Thương Tứ và Lục Tri Phi đã đi rất xa hoàn toàn không nghe thấy, giữa đoạn đường phóng nhanh vun vút, chỉ có tiếng gió làm bạn với bọn họ.

Gió, là gió rít gào giận dữ.

Sắc màu của thế giới nhân loại bị tiếng gió này bóc ra từng mảnh, Lục Tri Phi kinh ngạc nhìn cảnh vật xung quanh bắt đầu phai màu, mà Thương Tứ lại nhấn ga, trực tiếp đưa cậu xông vào một thế giới kỳ diệu chỉ có ba màu trắng, đen xám.

Lục Tri Phi theo bản năng ôm chặt hông Thương Tứ, nghe tiếng gió gào thét bên tai, cậu cảm thấy trái tim phải đập nhanh hơn so với bình thường một chút. Sau đó cậu lại thấy một hòn than lớn chừng nắm tay, dùng lực bậc nhảy kinh người nảy nảy đuổi theo bọn họ.

"Tứ gia! Tứ gia! Chúng ta phát hiện mục tiêu rồi!"

Hòn than nảy lại nảy, một đoàn đen kịt, không phân rõ mắt mũi miệng, chỉ là nó thực sự đang nói chuyện.

Thương Tứ đúng lúc giải thích cho Lục Tri Phi một câu, "Ảnh yêu đã hóa hình."

"Tứ gia Tứ gia, phía trước quẹo trái!" Lại một hòn than nảy rồi nảy đuổi theo.

"Tứ gia! Phía trước cứ đi thẳng qua ba trạm đèn giao thông!" Vừa quẹo trái xong, lại có mấy hòn than nảy đến.

Qua không bao lâu, Lục Tri Phi nhìn ra sau lưng, nhìn thấy một khung cảnh thần kỳ có thể suốt đời này cậu cũng không quên được. Cậu cùng Thương Tứ, bay nhanh như tên bắn giữa khoảng không bao la khoáng đãng không màu sắc, vô số ảnh yêu hình hòn than nảy nảy đuổi theo, vẽ thành từng đường cuộn sóng màu đen kịt, ở phía sau, bên trái, bên phải, như một đại dương màu mực chặt chẽ theo sau bọn họ, vì bọn họ chỉ đường.

Bọn chúng có thể nhảy rất cao, cao đến mức có thể nhảy qua đỉnh đầu Lục Tri Phi.

Bọn chúng cũng có đứa rất lười, nhảy thẳng lên yên xe Harley, đi nhờ một đoạn.

Những thân ảnh không ngừng nhảy nhót này phản chiếu ảnh ngược vào đôi mắt của Lục Tri Phi, tạo cho cậu một cảm giác kỳ diệu chưa bao giờ nếm trải.

Lúc này, một hòn than không ngừng nảy nảy, cốp một tiếng va vào đỉnh đầu Thương Tứ, Thương Tứ cũng không đội nón bảo hiểm, bị đập đến đau điếng, "Thằng ngốc không có mắt nào đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!