Một lát sau, hai người sóng vai chậm rãi bước trên con đường nhỏ rợp bóng cây, nắng ấm xế chiều xuyên thấu qua khe lá chiếu lên vai hai người, lướt qua từng khúc quanh trên đường, bóng của hai người cũng từ từ bị kéo dài ra rồi rút ngắn lại, luân chuyển không ngừng.
Lục Tri Phi nghiêng đầu trò chuyện cùng Thương Tứ, không biết bản thân đã trở thành phong cảnh trong mắt người khác.
Lục Tri Phi ôm sách, gương mặt trong trẻo lại lạnh lùng, một đôi mắt trong suốt giấu dưới hàng mi dày rậm, lúc mỉm cười an tĩnh thì trông như một bức họa xa xăm.
Kính râm của Thương Tứ cắm lên mái tóc, bộ dạng cao to đẹp trai, thân hình đón lấy cơn gió ương ngạnh, giữa sự tùy ý pha trộn một chút phóng khoáng kiêu ngạo, khí thế đủ khiến không ai có thể bỏ qua.
Lục Tri Phi 1m8 dưới sự phụ trợ của Đại ma vương 1m9 bất chợt trở nên có chút nhỏ xinh.
Mà những người đi ngang qua liếc nhìn một cái, lại nhìn thêm cái nữa —— Ôi chao, đây không phải hoa vương đứng đầu khoa thiết kế đây sao.
Lúc này, Lục Tri Phi đang nói với Thương Tứ, "Anh biết cô gái kia học chuyên ngành nào không?"
"Hoạt hình." Thương Tứ lời ít mà ý nhiều, vừa nghĩ tới nội dung trên weibo của nữ sinh kia cách đây vài giờ vẫn cảm thấy rất thần kỳ, nhịn không được hỏi: "Người trẻ tuổi hiện tại đều đang nghĩ gì trong đầu? Vì sao nói mình là cẩu (Mèo: đ ộ c thân c ẩ u?)? Cẩu trêu ai chọc ai chứ?"
Lục Tri Phi: "…"
"Còn nữa, nàng ta một chốc gọi người này là ông xã, một hồi kêu người kia là ông xã, rốt cuộc nàng ủy thân cho ai?"
Lục Tri Phi lạnh nhạt nói: "Tôi khẳng định chính cô ta cũng không biết."
Thương Tứ không hiểu, thực sự không hiểu mà, "Ngoáy mũi từ lúc nào trở thành một loại tục lệ mới?" (Mèo: là t ỏ ý khinh b ỉấ y.)
"Trong lúc anh ngủ."
Thương Tứ sâu kín khó xử, "Ngô Khương Khương đã giúp ta đăng ký một tài khoản weibo, còn để cử rất nhiều người kết bạn với ta, sau đó ta thấy một người có tên là "Pháp vũ thiên nữ" còn có cái gọi là phim truyền hình "Vũ pháp thiên nữ"[1]… Ta nghĩ, có phải nhân loại các người đã có chút lý giải sai lầm gì đó với yêu giới bọn ta không?"
Thương Tứ cảm thấy hắn cũng sắp bị vị thiên nữ kia đập chết trên bờ cát rồi[2].
Lục Tri Phi trả lời: "Không phải đâu. Có người nói trước khi thực hiện đại chiêu nên nhảy một đoạn, pháp lực sẽ trở nên mạnh mẽ, anh có thể thử xem."
Thương Tứ nheo mắt, "Muốn gài bẫy ta?"
"Không có." Lục Tri Phi mặt không đổi sắc, "Anh không thấy mỗi ngày đều có rất nhiều người ra công viên khiêu vũ sao? Đây là sự thật."
Thương Tứ: "Ngươi không nên lừa gạt ta, Lão Trúc Tử đã nói với ta cái đó gọi là quảng trường vũ."
"À." Lục Tri Phi vẫn trấn tĩnh như trước, chỉ là Thương Tứ thật giống như có thể cảm nhận được một tia tiếc nuối từ âm tiết vừa rồi, đang muốn răn đe tên nhân loại càng lúc càng lớn gan bên cạnh, chợt ngửi được một hương vị quen thuộc.
Lục Tri Phi nhìn người bên cạnh đột nhiên đứng lại, nghi hoặc, "Làm sao vậy?"
"Trong trường của cậu cũng có yêu quái đấy." Thương Tứ nói, chợt kéo tay Lục Tri Phi, giấu cậu ra sau lưng. Con ngươi bên dưới kính râm lạnh lùng đảo qua bốn phía, chỉ thấy lá khô rơi xào xạc, khóe miệng vẽ ra nụ cười, ý tứ lại cực kỳ hàm xúc.
"Bọn chuột nhắt nhát gan lén lút, tưởng thử Tứ gia gia của ngươi? Đủ đạo hạnh sao?" Ngữ điệu của Thương Tứ thoạt nghe không khác gì ngày thường, nhưng sóng âm lại một vòng lại một vòng khuếch tán ra ngoài. Khí thế trương dương kiệt ngạo trong sát na quanh quẩn trên không, lá rụng chấn động, bóng râm phập phù, chỉ duy có Lục Tri Phi đang trốn sau lưng Thương Tứ là hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.
Trước mặt Lục Tri Phi là tấm lưng dày rộng của Thương Tứ, trừ đó ra cái gì cậu cũng không nhìn thấy. Chỉ là, không nhìn thấy cũng rất an tâm. Cả một con đường lá rụng bay lả tả, không có một mảnh rơi vào tầm nhìn của Lục Tri Phi, toàn bộ đều bị nghiền nát trong bàn tay Thương Tứ.
Nhưng mà ánh sáng xung quanh bọn họ bỗng nhiên bắt đầu ảm đạm, Lục Tri Phi phát hiện cái bóng của cả hai người hình như đều đang từ từ hòa vào bóng tối. Cái bóng nọ đang vùng vẫy, dưới chân lại giống như ao mực cuộn trào, quỷ dị khó hiểu.
Lục Tri Phi theo bản năng bắt lấy quần áo của Thương Tứ, Thương Tứ nghiêng đầu nhìn cậu một cái, đuôi lông mày nhuộm đầy đắc ý nâng lên, giống như muốn nói —— sợ rồi sao?
"Người có trượt chân, ngựa có lỡ vó." Lục Tri Phi nói.
"Yên tâm, ta muốn bảo vệ ngươi vẫn là dư dả." Nói xong Thương Tứ vươn tay, lòng bàn tay mở ra, một phiến lá xanh bị cướp lấy giữa nghìn vạn chiếc lá rụng như thiểm điện bay đến lại bị Thương Tứ tùy tiện nhặt lấy. Hai ngón tay nắm lấy phiến lá cây xanh biếc, Thương Tứ xoay ngược lòng bàn tay, "Đi!"
Phiến lá lướt bén ngót giữa không trung, Lục Tri Phi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy phiến lá kia tựa như đụng phải một tầng trở ngại trong suốt gì đó, lại phá ra một lỗ hổng vô hình. Mà không gian xung quanh bọn họ cũng vì vậy phát ra thanh âm ken két tựa như thủy tinh nứt vỡ.
Sau đó, mặt thủy tinh vô hình kia bắt đầu bị nghiền nát, từng mảnh từng mảnh một bong ra, rơi thẳng lên đầu hai người. Lục Tri Phi vô thức muốn tránh, nhưng nhìn bóng lưng của Thương Tứ lại mạnh mẽ đứng yên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!