Nửa đêm, trăng sáng treo cao.
Lục Tri Phi cầm đèn đọc sách suốt đêm, thời gian qua lâu, trước mắt đã bắt đầu nhìn thấy vô số đường cong tạo thành hình xoắn ốc, mà cậu trong thoáng chốc cũng bắt đầu hoài nghi.
Ta là ai?
Ta ở nơi nào?
Cũng may Lục Tri Phi vẫn luôn bình tĩnh thong dong, rất nhanh đã đưa ra đáp án —— ta là Lục Tri Phi, ba ba của ta là một gốc cây. Tuy rằng người không chết nhưng ta đã không nhìn thấy người nữa, vì vậy ta mới bước lên hành trình tìm cha.
Hiện tại ta thật vất vả mới tìm được một tia hy vọng, thế nhưng một tia hy vọng này lại là dùng lối cuồng thảo viết xuống.
Viết rất đẹp mắt, chỉ là cái khí thế tiêu sái không kềm chế được này khiến Lục Tri Phi cũng có chút hoài nghi, người viết liệu có nhận ra được chữ cuồng thảo của bản thân hay không.
Quyển sách Ngô Khương Khương đưa cho cậu tất cả đều giống như thiên thư, văn tự của yêu quái cậu vốn không biết, chuyện này thật bình thường nhưng cũng thật khiến người đau đầu. Chỉ là rất nhanh, Lục Tri Phi liền phát hiện có người dùng bút lông viết xuống mấy hàng ghi chú bên lề sách, hầu như mỗi trang đều có, việc này khiến cậu vui vẻ trong chốc lát, cho rằng mình đã có thể xem xong quyển sách này
Thế nhưng Lục Tri Phi vẫn là đánh giá bản thân khá cao, chữ này không chỉ là cuồng thảo mà còn là phồn thể, vô cùng khó đọc, đến tận lúc này cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng đọc được ba trang là đôi mắt đã không chịu nổi.
Lục Tri Phi chỉ đành để sách xuống nghỉ ngơi một hồi, đợi qua năm phút mới lần nữa cầm lên đọc, bất quá, trong lúc lơ đãng cậu lại lật đến trang cuối cùng, phát hiện bên trên còn có lạc khoản… nhìn cái vị trí kia, hẳn là lạc khoản đi.
Lục Tri Phi dùng đầu ngón tay vuốt ve hai chữ nọ, tỉ mỉ cố đọc, "Song… Dị?"[1]
Sai rồi, Lục Tri Phi lại cẩn thận nhìn một chút, chữ đầu tiên đó hẳn phải là "Thương", mà chữ sau cũng không phải "Dị" là "Tứ". Bởi vì là chữ phồn thể nên đường nét còn rất giống.
"Thương Tứ, Thương Tứ…" Lục Tri Phi thì thào thì thầm vài tiếng, cảm thấy cái vị viết thêm ghi chú trên quyển sách này hẳn phải là một lộ yêu quái.
Chỉ là cậu không biết, hành động lẩm bẩm cái tên này của mình đã làm nhiễu loạn nhất hồ xuân thủy.
Sóng biếc nhộn nhạo, cẩm lý vẫy đuôi, tiếng líu ríu trong viện cất lên.
"Cậu ta, cậu ta, cậu ta cậu ta làm sao biết được tên của chủ nhân?!"
"Không biết, thật đáng sợ…"
"Hôm nay vừa lúc trăng tròn, nhìn mặt trăng tựa hồ còn lớn hơn hôm qua, thật tròn, làm sao bây giờ, nếu như Đại ma vương tỉnh lại thì phải làm sao đây?"
"Tỉnh lại không phải rất tốt sao? Ta thổi bọt nước cũng đã thổi suốt một trăm năm rồi…"
"A, thổi bọt nước, thổi bọt nước quả thực rất nhàm chán mà…"
Cũng cùng lúc đó, tại mảnh đất rộng trời lớn bên ngoài Nhị Hoàn, Ngô Khương Khương đang cưỡi trên chiếc Harley yêu thích nhất của cô, cùng đám bạn tốt tận hưởng sự tự do phóng nhanh như bay.
Một tràng tiếng chuông điện thoại dồn dập khiến cô nhanh chóng đạp thắng, "Con mợ nó, ai vậy?"
Ngô Khương Khương nhìn màn hình điện thoại, mỉm cười phất tay ra dấu cho đám bạn đi trước, lập tức nhận cuộc gọi, "Alo? Cậu trẻ, hôm nay vì sao lại nhớ đến chị rồi?"
Đối phương lại là vô cùng lo lắng, "Cô có phải đã dẫn người lạ tiến vào thư phòng không?"
"Đúng vậy, rồi thế nào?" Ngô Khương Khương ném một phong kẹo cao su vào trong miệng, "Ngài ấy đã ngủ gần trăm năm rồi, từ dân quốc đến tận bây giờ, mấy năm trước sự kiện đại quy hoạch cải tạo tiến đến ngay bên cạnh còn không thể đánh thức ngài ấy. Chị đây chỉ đưa người vào xem mấy quyển sách mà thôi, hơn nữa còn đi từ cửa sau."
"Rắm! Cửa trước không mở được, cô đương nhiên chỉ có thể đi cửa sau thôi!"
"Ha ha, không nên táo bạo như vậy mà. Đứa bé kia chị đã nhìn qua, rất an tĩnh, hơn nữa trên tay cậu ta còn có thẻ chặn sách. Có thẻ chặn sách chính là khách của thư trai, chị đây không phải đang làm việc theo quy củ sao?"
"Lần này không giống, chủ nhân thư trai còn đang ngủ đấy! Cô cũng biết đã gần trăm năm, tự cô tính đi, lúc ngài ấy đi ngủ là năm 1916, năm nay là năm mấy? 2016! Vừa đúng một trăm năm!"
"A." Ngô Khương Khương dừng lại, lập tức cười khan, "Sẽ không… trùng hợp như vậy chứ? Ngài ấy cũng không đặt đồng hồ báo thức đúng một trăm năm cho mình."
"Tôi xem cô vẫn là tự cầu nhiều phúc đi, xem phân lượng tình cảm của hai ta tôi liền nhắc nhở nhiều một câu, phía nam Thái Bình Dương có một đảo nhỏ không tệ, cô có thể cân nhắc qua đó tránh né một chút." Nói xong, bên kia liền cúp điện thoại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!