Chương 17: Anh là biểu tình bao[1] của em (1)

Chân ngã gãy tự nhiên muốn tìm bác sỹ.

Nhưng con Tạng hồ này đạo hạnh chưa đủ, còn chưa thể biến hóa, vì vậy Lục Tri Phi thương lượng với Lão Trúc Tử một chút, chỉ có thể mời bác sỹ thú y. Thế nhưng đã tối vậy rồi, chạy đi đâu tìm bác sỹ thú y?

Hơn nữa cho dù tìm được bác sỹ thú y rồi, bọn họ nên giải thích sự tồn tại của con thú nằm trong danh sách được quốc gia bảo vệ này như thế nào?

Trị xong hắn, cảnh sát thúc thúc cũng nên tới rồi.

Cuối cùng bọn họ chỉ có thể mang Tạng hồ đi tìm Nam Anh, Nam Anh cũng giống như đại phu yêu giới, chỉ là vẫn luôn chuyên trị nghi nan tạp chứng. Dù sao đám yêu quái ngày thường cũng thích ru rú trong nhà, nếu không phải đụng đến bệnh tật nghiêm trọng gì cũng sẽ không dễ dàng đi ra cửa.

Giúp đỡ giải quyết chuyện của thư trai, Nam Anh đương nhiên rất vui lòng. Chẳng qua sau khi nghe được tiền căn hậu quả cũng là cười không khép miệng, áo khoác lông trên vai không ngừng run lên, thậm chí còn cười đến chảy nước mắt.

"Nam Anh đại ca!" Ngô Khương Khương nóng nảy.

Nam Anh vội vã xua tay, "Được được được, ta không cười. Hồng Anh, nhanh đem trương thuốc của ta đến đây."

Cho dù là Nam Anh xuất thủ, vết thương gãy xương cũng không thể một chốc liền tốt ngay được, vì vậy Tạng hồ liền tạm thời ở lại thư trai, chờ vết thương khỏi hẳn lại đi. Tạng hồ đối với việc này thật ra rất thản nhiên, dù sao gương mặt đó một ngày hai bốn giờ để duy trì một biểu tình đồng nhất, hoàn toàn không nhìn ra nội tâm có gợn sống hay không.

Cứ như vậy, thư trai lại nhiều thêm một yêu khẩu thường trú, càng thêm náo nhiệt.

"Tàng Tàng ~ Tàng Tàng ~" Mà vui nhất vẫn là Thái Bạch Thái Hắc, cả ngày vây lấy Tạng hồ ồn ào, Tàng Tàng dài Tàng Tàng ngắn, theo đuổi không ngừng muốn hỏi vì sao mặt của hắn lại là hình vuông. Mấy ngày kế tiếp động tác trợn mắt của Tạng hồ giống như càng lúc càng lưu loát.

Đương nhiên, Thái Bạch Thái Hắc cũng có lúc cảm thấy thương cảm, tỷ như Thương Tứ đã đi nhiều ngày vẫn chưa trở về, hai bé rất tưởng niệm chủ nhân. Mỗi ngày khi Lục Tri Phi đi học hoặc đến chỗ của Lý Như Tâm trở về, hai bé mập liền không ngừng nắm chặt ống quần của cậu mà hỏi, "Chủ nhân khi nào mới trở về? Lúc nào mới trở về chứ?"

Lục Tri Phi sớm đã quen với hai cục tạ chân này, giơ giơ túi rau trong tay lên, "Anh ta vài hôm nữa sẽ về thôi. Tối hôm nay ăn măng mùa đông xào thịt có được không?"

"Tốt nhất tốt nhất!" Vừa nghe đến ăn, hai bé mập lập tức quăng chủ nhân ra sau đầu, Lục Tri Phi xoay người đi phòng bếp nấu cơm, vừa rửa măng xong hai bé mập đã chạy trở vào, "Lục Lục, Lục Lục, chuyển phát nhanh của Lục Lục đến rồi!"

Lục Tri Phi lau tay bước ra ngoài, còn tưởng là hàng Thương Tứ gởi về, nào ngờ lại nhìn thấy nhân viên chuyển phát đầu tóc nhuộm xanh của công ty Đông Phong kia.

"Thư của anh, xin ký nhận." Thanh điểu đưa phong thư ra, ngượng ngùng gãi gãi đầu, "Thật xin lỗi, lần này hành trình có chút trở ngại nên đã trì hoãn không ít thời gian. Tôi đã gặp được nghĩa phụ của cậu, thúc ấy nhờ tôi nói với cậu bản thân mình rất tốt, bảo cậu không cần lo lắng, cứ cố gắng học cho tốt."

"Cám ơn." Lục Tri Phi lễ phép nói cám ơn, nét mặt vẫn rất bình tĩnh, chỉ là khi nhận lấy lá thư đầu ngón tay có hơi run rẩy. Cậu hít sâu một hơi, dứt khoát xé phong bì, mở lá thư ra, nét chữ xin đẹp viết văn tự của yêu quái tràn đầy mặt giấy.

/Tri Phi.

Th ấy th ư nh ư g ặp m ặt. Thu đ ược th ứ tay, vô cùng kinh h ỷ, bi ết con còn nh ớ đ ến ba ba, ba ba th ật s ự r ất vui v ẻ. M ấy năm nay tuy con không nhìn th ấy ba ba, tuy r ằng có r ất nhi ều l ời không th ể nói v ới con, th ế nh ưng ba ba bi ết con nh ất đ ịnh đ ều hi ểu đ ược. Ba ba v ẫn ở n ơi n ày, ch ỗ nào cũng không đi, vì v ậy không nên t ự trách b ản thân, không c ần lo l ắng, t ất c ả ly bi ệt trên th ế gian này đ ều là vì có th ể vui v ẻ t ương ng ộ.

Duyên đ ến duyên đi, thu ận theo t ự nhiên là t ốt nh ất

Ba ba h ết th ảy đ ều t ốt, cây táo trong vi ện sát vách năm nay đã đã k ết qu ả r ồi, thân th ể chó vàng l ớn trong nhà cũng còn r ất hăng hái. Còn nh ớ t ổ y ến t ừng ng ụ d ưới mái hiên nhà chúng ta lúc con còn nh ỏ sao? Năm nay b ọn h ọ cũng quay v ề, ch ỉ là bé y ến nh ỏ cũng đã tr ở thành m ẹ r ồi, l ại ấp ra m ột ổ chim non r ất đáng yêu. Nàng còn h ỏi thăm con, nói ph ải cám ơn con năm đó th ấy nàng b ị r ơi kh ỏi cành cây li ền nh ặt v ề chăm sóc.

Ba ba nói v ới nàng còn đã lên th ủ đô h ọc đ ại h ọc, còn m ời m ột nhà b ọn h ọ năm sau ti ếp t ục đ ến làm khách. Ch ờ sau này con h ọc xong tr ở v ề, b ạn cũ g ặp l ại, nói v ậy cũng là m ột ki ện vi ệc vui.

Đúng r ồi, Thanh Đi ểu có gi ới thi ệu v ị tiên sinh d ạy ch ữ c ủa con cho ba ba bi ết, yêu gi ới nhi ều tranh ch ấp, v ị tiên sinh kia nhi ệt tình d ạy con nh ư v ậy nh ất đ ịnh là m ột yêu quái t ốt. Ba ba không ti ện xa nhà, con nh ớ k ỹ ph ải thay ba th ật lòng c ảm ơn ng ười ấy. Ba ba yêu con, trân tr ọng, đ ừng nh ớ.

Nghĩa ph ụ L ục Đình Ph ương./

Lục Tri Phi gấp thư lại, trong lòng nghìn vạn cảm giác ấm áp, giống như dòng nước ôn nhu của Giang Nam chợt ào ào chảy xuôi trong trái tim của cậu. Ba ba vẫn là ba ba trong trí nhớ, Lục Tri Phi bất chợt hoảng hốt, tựa hồ có thể thấy được người nọ đang ngồi trên cây, ôn nhu mỉm cười với mình.

Như vậy là tốt rồi, Lục Tri Phi đem thư dán sát trước ngực, còn có thể gặp lại là tốt rồi.

Chỉ cần còn có thể gặp lại, như vậy tất cả cô đơn trước đây đều không còn quan trọng. Chỉ cần một mực đi thẳng về phía trước, cứ đi, nhất định còn có thể gặp lại.

Tảng đá lớn trong lỏng rốt cục cũng rơi xuống, Lục Tri Phi thở dài một hơi, lần nữa nói lời cám ơn với Thanh Điểu, "Lần sau nói không chừng còn phải làm phiên anh, thật sự rất cám ơn."

"Không cần cảm ơn, không cần cám ơn, tôi chính là ăn chén cơm này, người phải cảm ơn là Tứ gia mới đúng." Thanh Điểu ngượng ngùng phất tay, "À, đúng rồi, tôi tên Đông Phong, là trong câu "Vạn sự sẵn sàng chỉ thiếu đông phong" kia. Lần sau nếu có chuyện cậu cứ gọi tôi, chỉ cần lay cái chuông trên cửa sổ thư phòng của Tứ gia là được."

Đúng lúc này lại có người thét to, "Chuyển phát nhanh! Có ai ở nhà không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!