Hôm sau, Thương Tứ lập tức xuất phát đi Chung Nam sơn, Lục Tri Phi chỉ đi học nửa ngày, lúc về Thương Tứ đã không thấy tăm hơi, chỉ để lại một câu nói —— Lần này đi không biết khi nào trở lại, bảo Lục Tri Phi dời đến thư trai ở tạm, phòng ngừa vạn nhất.
Kẻ địch không rõ luôn luôn đáng sợ, Lục Tri Phi không có năng lực tự vệ cũng chỉ có thể tìm kiếm che chở. Thế nhưng cậu vừa ngẫm lại đã cảm thấy rất thần kỳ, bản thân không biết từ khi nào đã lên chiếc thuyền giặc này của Thương Tứ, lại bị người ta xem như một uy hiếp có thể đem ra để đắn đo con yêu quái kia. Thế cho nên, hiện tại toàn bộ thư trai đều xem cậu như đối tượng bảo hộ trọng điểm.
Đây là chuyện phải nói từ lúc nào đây?
Bất quá, việc đã đến nước này, tiếp tục theo đuổi miệt mài cũng là chuyện vô nghĩa, Lục Tri Phi trước giờ vẫn luôn không thích lo nghĩ không đâu. Chỉ là có một việc đã thành lửa xém lông mày, cậu cần phải giải thích với Mã Yến Yến và Đồng Gia Thụ lý do vắng mặt liên tục suốt mấy đêm, hơn nữa hiện tại còn muốn trực tiếp dọn ra ngoài mà ở.
"Tri Phi, cậu nói thật đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Mã Yến Yến khó được thái độ nghiêm túc.
"Thực sự không có việc gì, bạn của tớ phải đi xa một chuyến, nhờ tớ đến trông nhà hộ mà thôi." Lời nói của Lục Tri Phi cũng coi như có mấy phần chân thật.
Chỉ là Mã Yến Yến vẫn nửa tin nửa ngờ, lần này Đồng Gia Thụ vốn thuộc phái lý trí cũng đứng về phía người nọ, nhất quyết yêu cầu cùng Lục Tri Phi đi nhìn tận mắt. Lục Tri Phi biết bọn họ là đang lo lắng cho mình, cũng không tiện khước từ. Vì vậy mới sáng sớm đã gọi điện cho Ngô Khương Khương, nói mình có hai người bạn muốn tới, bảo Thái Bạch Thái Hắc phải che giấu cho tốt, nhất định không thể lộ ra sơ hở.
Kết quả…
Lục Tri Phi nhìn một hàng người đứng trước cửa thư trai, trầm mặc không nói gì.
Ngô Khương Khương nhiệt tình tăng vọt, tiểu thiếu gia mặt mũi nhã nhặn quý khí, kỳ thực mỗi cọng tóc đều viết rõ ra tâm tư kiêu ngạo; Lão Trúc Tử hòa ái dễ gần. Có thể nói ngoại trừ Thái Bạch Thái Hắc vì vấn đề hình thể không tiện nên không thể ra mặt, những người có thể tới đều tới.
"Hai cậu đều là bạn của Tri Phi phải không, hoan nghênh hoan nghênh!" Ngô Khương Khương nhiệt tình đón người vào nhà, Mã Yến Yến nhìn bộ tóc dài đỏ rực của đối phương, thụ sủng nhược kinh.
Đồng Gia Thụ lại lưu ý đến tin tức trọng yếu, "Tri Phi, ngươi bạn này của cậu rất có tiền nha."
Có thể sở hữu một ngôi nhà rộng rãi khí phái như vậy trong khu vực tấc đất tấc vàng ở Bắc Kinh, hơn nữa bố trí bên trong còn lộ ra vẻ cổ kính xa xỉ, đây cũng không phải là có tiền bình thường. Lục Tri Phi thật ra cũng không ngờ đến điểm này, nếu cậu nói chỗ này là mướn có thể sẽ gạt được Mã Yến Yến nhưng không gạt được Đồng Gia Thụ —— không có người chủ thuê nào sẽ đem nhiều đồ cổ như vậy ra đồng thời cho thuê.
"Anh ta quả thực rất có tiền, trong nhà làm buôn bán đồ cổ." Lục Tri Phi giải thích.
Đồng Gia Thụ cũng không hỏi lại, tùy tiện hỏi thăm gia sản nhà người khác là không lễ phép. Lục Tri Phi thở phào một cái, xoay người châm trà cho bọn họ.
Mã Yến Yến vẫn cứ hi hi ha ha, "Nói một chút, tên của chỗ này còn rất đặc biệt nha, Yêu quái thư trai, đúng là cực kỳ thú vị. Còn có những bày trí này nữa, quả thực rất có không khí hoài cổ."
"Đúng vậy, thư trai của chúng tôi rất lợi hại đó." Ngô Khương Khương nói chuyện rất hợp duyên với Mã Yến Yến, hai người rất nhanh đã trở nên thân thiết.
"Lại nói, trên thế giới này thật sự có yêu quái sao?" Mã Yến Yến bất chợt nghĩ tới.
Có nha, chị đây nè, trong lòng Ngô Khương Khương trả lời như vậy, ngoài miệng lại nói: "Chuyện này chị cũng không biết."
"Kỳ thực, từ nhỏ em đã cảm thấy mỗi cái bồn cầu tự hoại đều nối liền với một cái dị thế, chỉ cần sưu tập đủ bảy viên ngọc rồng nhất định có thể triệu hoán rồng thần." Thời khắc này, ngữ điệu của Mã Yến Yến vô cùng thành tín, khiến cho Ngô Khương Khương cũng không khỏi buồn cười, "Có thể triệu hoán rồng thần hay không chị không dám khẳng định, thế nhưng nếu cậu muốn triệu hoán hồ tiên không chừng lại có thể nha."
"A, hồ tiên!" Mã Yến Yến bỗng nhiên vỗ đùi, "Không bằng chúng ta chơi thỉnh hồ tiên[1] đi. Đây không phải yêu quái thư trai sao, rất hợp tình hợp cảnh nha."
Ngô Khương Khương chớp chớp mắt, một đám yêu quái bọn họ… thỉnh hồ tiên? Trước đây từng có yêu quái chơi đùa trò này sao? Nàng nhìn về phía Tiểu Kiều, nhưng Tiểu Kiều cũng không phải yêu quái. Bỗng nhiên, nàng nhớ đến gì đó, hồ tiên sao, ngọn núi trước đây nàng từng ở khi chưa hóa hình, sườn bên kia còn có một ổ hồ yêu.
Thù cũng lớn.
"Chơi! Chơi nào!" Ngô Khương Khương vỗ bàn, tích cực hưởng ứng kêu gọi.
Lục Tri Phi muốn ngăn cản lại bị Lão Trúc Tử kéo về, "Để cho bọn họ chơi đi, đây chỉ là một trò nhỏ bình thường thôi. Hơn nữa hồ yêu nhất mạch có quan hệ không tệ với Tứ gia, nếu thật sự mời đến còn có thể uống chén trà."
Vì vậy, Mã Yến Yến lập tức lên google search quy trình thỉnh hồ tiên trên, Ngô Khương Khương lại ngăn cản cậu, "Trên google cũng chỉ là nói lung tung thôi, có rất nhiều cái đều lai căng biện pháp của Nhật Bản[2], có thể mời được hồ tiên Trung Hoa sao, đều là vô nghĩa." Mã Yến Yến nghe vậy cũng cảm thấy có chút đạo lý, "Vậy phải làm thế nào?"
"Cậu xem chị." Ngô Khương Khương lập tức lục tung khắp nơi, tìm được một cái mâm gỗ lớn cỡ thau rửa mặt, sau đó lại chạy đến một góc vườn hốt chút cát bỏ vào, làm thành sa bàn[3] giản dị.
"Đây là gì?" Mã Yến Yến tò mò tiến tới.
"Dựa theo cách nói của lão tổ tông chúng ta, mời tiên còn gọi là lên đồng viết chữ[4]." Ngô Khương Khương thần sắc nghiêm trang, rất có bộ dạng thần côn. Không lâu sau Lục Tri Phi lại đưa đến bút của Thương Tứ, Ngô Khương Khương đem bút giao cho Mã Yến Yến, "Cậu muốn hỏi hồ tiên vấn đề gì?"
Mã Yến Yến sớm có chuẩn bị, "Hỏi em lúc nào mới có thể quen được một cô bạn gái chân dài bốc lửa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!