Trong thư trai, một phòng người hòa thuận vui vẻ ăn cơm tối. Ngọn đèn vàng nhạt chiếu sáng gương mặt hạnh phúc tươi cười của mỗi người, cũng phác họa ra bóng lưng cô đơn của kẻ nào đó đang ngồi chép sách.
Lục Tri Phi nói được làm được, chép không xong, không riêng Tiểu Kiều không thể ăn cơm, ngay cả chó cưng của cậu cũng không thể ăn.
"Rột rột ọt ọt…" Bao tử của Tiểu Kiều hát vang, chỉ là vẫn cứng rắn đưa lưng về phía bọn họ, không chịu khuất phục.
Lão Trúc Tử mềm lòng nhất, để đũa xuống, "Tri Phi à, nếu không để tiểu thiếu gia ăn cơm trước, ăn no xong mới có sức để chép sách chứ. Huống hồ Tứ gia cũng không ở đây, không bị phát hiện đâu."
Ngô Khương Khương chân chất nhiệt tình cũng cố sức gật đầu, "Đúng vậy đúng vậy, Tứ gia không ở đây, trộm lười một chút cũng không sao, bình thường tôi cũng hay làm vậy!"
Thái Bạch Thái Hắc quơ muỗng nhỏ, 120% tán thành.
Cả phòng đều là yêu quái mềm lòng, ngược lại càng tôn lên một nhân loại như Lục Tri Phi lòng dạ sắt đá. Lục Tri Phi bất đắc dĩ, lấy điện thoại ra nhắm ngay Tiểu Kiều "tách" một tiếng chụp lại tấm hình.
"Hử? Phi Phi chụp hình làm gì thế? Cho tôi xem, cho tôi xem." Ngô Khương Khương thấy cái gì cũng tò mò, Lục Tri Phi liền hào phóng đưa cho cô xem, chỉ là Ngô Khương Khương vừa nhìn lướt qua, "Có gì đặc biệt chứ."
"Chị nhìn kỹ tấm gương đối diện Tiểu Kiều đi."
Gương?
Tiểu Kiều vẫn lặng lẽ nghe ngóng cũng ngược mắt nhìn lên, sau đó, đường nhìn đã không rời đi nữa rồi —— chỉ thấy trên mặt gương, hoàn mỹ phản chiếu khuôn mặt của cậu cùng với toàn bộ đám người giấy do cậu tạo ra đang hì hục giúp đỡ chép sách. Còn có… đôi mắt nhìn chăm chú của Lục Tri Phi.
Tiểu Kiều: "…"
"Roạt!" Tiểu Kiều một tay làm thịt hết đám người giấy, vứt vào thùng rác.
Gương mặt của Lục Tri Phi trong gương để lộ nụ cười, bàn tay cầm bút của Tiểu Kiều không tự chủ được run lên.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, hẳn là Thương Tứ đã trở về, nhưng Lục Tri Phi quay đầu lại nhìn chỉ thấy được Tinh quân và Cù Tê.
"Anh ta đâu?" Lục Tri Phi hỏi.
"Hắn có việc đi ngoại ô một chuyến, nhờ ta đưa Cù Tê trở về." Lúc này đây Tinh quân đối với Lục Tri Phi cũng khách khí hơn nhiều lắm, "Hứa Uyển Linh đã hồn phi phách tán, Cù Tê trước hết ở lại chỗ này cùng mọi người, những chuyện khác chờ Thương Tứ về lại giải thích rõ."
Nói xong, Tinh quân đang muốn rời đi, chỉ là dư quang thoáng quét qua Tiểu Kiều, bật người dừng lại, hỏi: "Ngươi thế nào còn chưa chết?"
Lửa giận của Tiểu Kiều đang lo không có địa phương bộc phát, "Liên quan rắm gì đến ngươi."
"Tiểu hài tử bướng bỉnh, vì sao không lễ phép đến vậy?"
"Liên quan rắm gì đến ngươi." Tiểu Kiều lặp lại
Tinh quân nhìn về phía Lục Tri Phi, "Ngươi mặc kệ?"
Lục Tri Phi nhìn nhìn tiểu chó săn bên kia, "Lại liên quan gì đến tôi?"
"Giáo dưỡng nhà các người rất có vấn đề nha." Tinh quân nói.
"Nếu anh còn không đi, cậu ta sẽ thả chó cắn anh." Lục Tri Phi vừa nói xong, tiểu chó săn đúng lúc ngẩng đầu lên. Mặt Tinh quân đen lại, cảm giác mình quả thực đã không thể ở lại nữa, phẩy tay áo rời đi.
Cù Tê một mình đứng trước cửa, tiến thoái lưỡng nan, quả thực là một tên đầu gỗ.
Mấy người ngồi trên bàn cơm liếc nhìn nhau, Ngô Khương Khương tự nhiên hào sảng, cũng không biết lĩnh hội ý tứ của ai liền vỗ bàn, "Ha ha ha là ngôi sao lớn gì đó phải không, mau tới ăn cơm nha, lại không ăn thì cơm cũng nguội mất. Tôi lớn vậy rồi còn chưa được ăn cơm cùng ngôi sao đâu."
Lão Trúc Tử thẹn thùng, nhìn Cù Tê cũng cảm thấy người này quá đáng thương, liền lên tiếng thúc giục, "Mau tới ăn đi."
Cù Tê ngoan ngoãn bước đến, rồi lại do dự lắc đầu, "Cám ơn ý tốt của mọi người, tôi không phải nhân loại, không cần ăn."
Lục Tri Phi lại kéo ghế cho đối phương, "Ngồi xuống đi, ăn no trước đã, ngày mai còn phải đi xin lỗi chị Tâm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!