Trong các cuốn truyện đều viết, người yêu dắt nhau cao chạy xa bay đều nên đến phương Nam đầy thơ mộng, ví dụ như Giang Nam chẳng hạn.
Nhưng Thẩm Bị Kình nói nơi đó khiến tôi nhớ đến những chuyện không vui, nói gì cũng không đi.
Đi hết phân nửa Đại Nghiệp, cuối cùng anh ấy quyết định đi Mạc Nam...
Thị trấn nhỏ nơi chúng tôi dừng chân vẫn chưa thực sự là đại mạc, có cát vàng cũng có ốc đảo, phong tục tập quán khác xa kinh thành.
Chúng tôi mua một căn nhà, những ngày đầu mới đến người dân xung quanh đều rất nhiệt tình mang đặc sản tới tặng.
Thẩm Bị Kình đẹp trai, dân cư địa phương hiếm khi thấy một nam tử nào có dung mạo tinh tế như vậy, mỗi ngày trước cửa sân đều vây kín các cô nương.
Tôi trêu chọc: "Thẩm công tử dung mạo như Phan An, sắp thành người nổi tiếng rồi đấy, các cô nương muốn diện kiến dung nhan ngoài cửa kia chắc phải xếp hàng đến tận ngoài thành mất."
Anh ấy có chút cáu kỉnh, không vui lên tiếng: "Em còn mặt mũi nói tôi sao, ngày hôm qua may mà tôi đi ra ngoài cùng em, cái lão thợ rèn kia nhìn em mà tròng mắt sắp rớt ra ngoài rồi kìa!"
Nói xong anh ấy lại nhỏ giọng lầm bầm, "Không ngờ tới cái nơi hẻo lánh thế này mà vẫn có nhiều kẻ dòm ngó em như vậy, taôi thực sự nên đưa em vào rừng sâu núi thẳm mà giấu đi mới đúng."
Tôi cho anh ấy một cái bạt tai nhẹ, hung hăng nói: "Ngoài cửa đứng toàn là cô nương, có ghen thì cũng là em ghen!"
Anh ấy ghé sát lại, tinh quái nhìn tôi cười: "Vậy tôi cho em cơ hội gả cho tôi, sau này có ai tới, em cứ nói luôn tôi là phu quân của em."
Tôi lườm anh ấy một cái: "Chẳng lẽ bây giờ không phải sao?"
Anh ấy có chút cuống quýt, cao giọng nói: "Lý Diệu Hoa, nửa năm trước tôi muốn thành thân với em em không chịu, có phải em không muốn gả cho tôi không, hay là em có người mới rồi?!"
Tôi bị cái động tĩnh này làm giật mình, định mắng anh ấy có phải có bệnh không, tôi suốt ngày ở cùng anh ấy thì đào đâu ra người mới.
Chưa kịp mở miệng đã thấy anh ấy giật khăn tay của tôi che miệng khóc.
"Cái đồ bạc tình này, chiếm đoạt sự trong trắng của người ta rồi mà không chịu cưới người ta—"
Chát —
Không đợi anh ấy diễn xong kịch, tôi tặng cho anh ấy một cái tát.
Anh ấy không thể tin nổi nhìn tôi, bộ dạng như một nàng dâu nhỏ bị ức h**p.
Đôi mắt đẹp đẽ ấy tràn trề nước mắt, cắn môi bướng bỉnh không để nước mắt rơi xuống.
Xuỵt... tôi vội vàng ôm lấy anh ấy dỗ dành, vừa hôn vừa nói: "Cưới cưới cưới, cưới anh là được chứ gì, đừng khóc nữa."
Có được lời hứa, anh ấy thay đổi ngay bộ dạng ủy khuất vừa rồi, ôm lấy eo tôi táy máy chân tay, giọng nói đầy sự vui sướng: "Nói rồi đấy nhé, nếu em mà lừa tôi, tôi sẽ bắt em ăn không hết gói mang về."
Tôi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó... một trận đỏ mặt tía tai.
Mắng anh ấy một câu: "Giữa thanh thiên bạch nhật mà, anh đúng là không biết xấu hổ!"
Nói rồi bước ra ngoài sân, Thẩm Bị Kình muốn kéo tôi lại mà không kéo được, để tôi nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn...
Đạp Tinh và Việt Phong mấy người đang xua đuổi đám nam tử trước cửa.
Họ thấy tôi đều mang bộ mặt chột dạ.
Tôi quay đầu nhìn Thẩm Bị Kình, anh ấy cũng mang bộ mặt chột dạ, lắp bắp giải thích: "Thì... thì là do người ngoài cửa đông quá, tôi sợ em ra ngoài không tiện, bảo họ giúp đỡ một tay."
Tôi đã bảo mà, sao ngoài cửa chỉ có nữ nhân mà không có nam nhân, hóa ra là do cái gã này giở trò quỷ.
Tôi chống nạnh, nhướng mày nói: "Vậy anh giải thích xem, sao Đạp Tinh bọn họ lại ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!