Chương 10: (Vô Đề)

Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, bên ngoài truyền tin, nói Thẩm Bị Kình qua thỉnh an.

Hoàng hậu liếc tôi một cái, cười nói: "Bản cung đã nói mà, nó nghe tin ngươi theo bản cung ra khỏi cung nhất định sẽ tới đây."

Tôi nghiến chặt răng, thực sự không muốn gặp Thẩm Bị Kình lúc này.

Nhiều ngày không gặp, anh ta tiều tụy hơn bình thường không ít, có vẻ ngày tháng cũng chẳng dễ dàng gì hơn tôi.

Rõ ràng là đang nói chuyện với hoàng hậu, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc về phía tôi.

Thị nữ bên ngoài nói đại sư đã chép xong kinh Phật, hoàng hậu nhìn tôi đầy thâm ý, bước ra khỏi thiền phòng, để lại tôi và Thẩm Bị Kình hai người.

Đợi người đóng cửa phòng lại, Thẩm Bị Kình tiến tới nắm lấy tay tôi.

"Diệu Hoa, những ngày qua em vẫn khỏe chứ?"

Nỗi oán hận tích tụ bấy lâu nay trong lòng tôi, khi thấy anh ta chỉ muốn trút sạch ra ngoài.

"Tôi khỏe hay không, chẳng phải đều là con đường các vị chọn cho tôi sao, tôi có quyền chọn lựa sao?"

Anh ta nhìn tôi không nói nên lời, chắc là đang nghĩ làm thế nào để giải thích với tôi.

Tôi rút tay ra đẩy anh ta một cái, đẩy không nhúc nhích, chỉ có thể chứa chan nước mắt trách móc: "Thẩm Bị Kình, rốt cuộc ngài còn giấu tôi bao nhiêu chuyện? Đám sát thủ ở ngoại ô, cuộc gặp gỡ tình cờ ở Giang Nam, còn cả chuyện tôi trốn trong phủ ngài bị tiết lộ ra ngoài, rốt cuộc anh đang toan tính cái gì?"

Anh ấy bất lực: "Diệu Hoa, tai vách mạch rừng."

Tai vách mạch rừng thì đã sao, anh ta và hoàng hậu đều đã nắm thóp của nhau, tình thế hiện tại không phải ba câu hai lời là có thể định cục được.

"Ngài nói là vì thế lực của phủ Đan Bắc Hầu, nhưng bây giờ tôi càng nghĩ càng thấy không ổn, cha tôi từ lâu đã có dị tâm, nếu ngài cưới Lý Đàm Hoa thì chẳng phải càng đỡ tốn sức sao?"

"Cho nên tôi đã nói tôi muốn cưới em là thật lòng."

Anh ta đánh trống lảng, tôi biết rõ là không hỏi được chân tướng rồi.

Sự đau thắt ở ngực khiến tôi có chút kiệt sức, tôi quay người nói với anh ấy: "Ngài đi đi, hoàng hậu nương nương đối xử với tôi rất tốt, ngài không cần lo lắng."

"Diệu Hoa..."

Anh ta đưa tay muốn chạm vào tôi.

"Đừng chạm vào tôi, mau đi đi khụ khụ..."

Vị tanh nồng quen thuộc tràn lên cổ họng, tôi vội vàng lấy khăn tay bịt miệng lại.

Anh ta tiến lên kéo tay tôi ra, trên khăn tay là máu tôi vừa ho ra.

Anh ta run rẩy thấy rõ, dường như phải dùng hết sức bình sinh mới thốt ra được một câu: "Hoàng hậu... quả nhiên đã hạ độc em sao?"

Tôi kiệt sức, không muốn giải thích thêm nhiều: "Không sao, không lấy được mạng tôi đâu."

Anh ta đỏ hoe mắt ôm chặt tôi vào lòng, không dám dùng sức cũng không dám buông tay, giống như đang nâng niu một báu vật hiếm có vậy.

"Mau đi đi, tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."

"Tôi không đi, em có biết những ngày qua tôi nhớ em đến nhường nào không."

"Giờ thì biết rồi."

"Diệu Hoa, hoàng thượng không còn sống được mấy ngày nữa đâu, kinh thành sắp đại biến rồi, binh mã của tôi đã tới, trước đó em nhất định phải bảo trọng, đợi tôi tới đón em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!