Chương 1: (Vô Đề)

Vào năm tôi chào đời, Đại Diệp gặp hạn hán, ngay khi tôi vừa lọt lòng thì một trận mưa lớn đổ xuống, nhưng trớ trêu thay, đi kèm với đó lại là một tia sét khổng lồ đánh thẳng vào cung Thừa Càn.

Nhà họ Lý sinh hạ cặp song sinh, phúc họa của Đại Diệp song hành, Hoàng thượng lập tức lệnh cho Tư Thiên Đài xem bói cho tôi và chị gái.

Quẻ bói đó đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

Trận mưa kia được coi là giáng xuống vì chị gái, còn tia sét ấy là vì tôi mà rơi.

Chị ấy trở thành thần nữ được người người thờ phụng, còn tôi lại trở thành vật tà ác mà ai nấy đều né tránh.

Từ nhỏ, cha mẹ chỉ thương yêu chị gái, dù họ không đối xử tệ bạc với tôi, nhưng cả phủ từ trên xuống dưới đều không muốn gần gũi với tôi, họ sợ tôi là ngôi sao chổi sẽ làm liên lụy đến họ, ngay cả mẹ tôi cũng nghĩ như vậy.

Tuổi thơ của tôi chỉ có một con chó vàng lớn làm bạn, nhưng con chó ấy cũng vì sủa chị gái hai tiếng mà bị chị ta hạ lệnh đánh chết ngay tại chỗ.

Lúc đó, tôi không hiểu vì sao chị lại ghét mình đến thế, tôi khóc lóc đi tìm mẹ nhưng lại bị bà trách mắng một trận mà không cần phân biệt đúng sai.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in lời mẹ nói khi ôm chị gái vào lòng: "Súc sinh thì mãi là súc sinh, nuôi mấy năm cũng không thân thiết được, chết rồi cũng là tự chuốc lấy.

Ngày mai mẹ sẽ bảo người mua cho con con khác, con chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà tranh chấp với chị, truyền ra ngoài không sợ người ta cười chết sao."

Trước khi rời đi, tôi định quay lại hỏi bà liệu có thể mua cho tôi một con chó giống hệt A Vàng không, nhưng tôi lại thấy bà ôm chị gái và bảo rằng, con lại gần nó làm gì, muốn gì cứ bảo người hầu là được, động vào đồ của nó sẽ bị lây vận đen đấy.

Sự thiên vị này thật quá nực cười, thực ra bà đều biết hết.

Chỉ là bà hoàn toàn không quan tâm việc chị gái là người cướp đồ của tôi trước, bà cũng chẳng màng đến đúng sai.

Kể từ lúc đó, tôi biết rằng dù mình có nỗ lực đến đâu cũng chỉ là công cốc.

Theo thời gian, thân phận "ngôi sao chổi" của tôi càng lúc càng được củng cố vững chắc.

Ví dụ như năm nào đó vào ngày sinh nhật tôi, mái hiên của chùa Chiêu Đề bị sụp, hay khi quý nhân trong cung lâm bệnh, tinh tượng của Tư Thiên Đài lại chỉ về hướng nhà họ Lý...

Đến năm cập kê, Hoàng hậu tổ chức cung yến, tôi không may phải theo chị gái cùng vào cung.

Tôi biết đây không đơn thuần là một buổi tiệc, mà còn liên quan đến việc tuyển chọn Thái tử phi.

Hoàng hậu nương nương luôn có ý với nhà họ Lý, bà muốn chọn một trong hai chị em tôi.

Chị tôi không chỉ là thần nữ phúc tinh của Đại Diệp, mà cha tôi còn là Đan Bắc Hầu nắm giữ trọng binh.

Họ cần một nữ tử có thân phận cao quý như vậy để mẫu nghi thiên hạ, và chị gái tôi chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.

Mọi chuyện đã được định sẵn, vậy còn bắt tôi vào cung làm gì?

Lúc ra khỏi cửa, chị gái còn diễu võ dương oai với tôi, nói rằng với thân phận của tôi mà vào cung thì đừng có làm va chạm đến vị quý nhân nào.

Nhìn bộ dạng kiêu ngạo đó, tôi biết vị trí Thái tử phi đã nằm chắc trong tay chị ta.

Tôi cũng chẳng hiểu chị ta đắc ý vì lẽ gì, Thái tử béo như lợn, thê tôi trong phủ đệ nhiều không đếm xuể.

Trong đầu tôi tưởng tượng ra cảnh Lý Đàm Hoa nép mình bên Thái tử, đúng thật là người đẹp và quái vật...

Vào cung rồi, quả nhiên ứng nghiệm với lời chị ta, lúc chị ta biểu diễn múa trống thì cái trống bị đổ, còn đè trúng chân chị ta.

Người ngoài chỉ bảo đây là tai họa do đứa con gái đen đủi là tôi mang lại, nhưng họ không biết rằng lúc đi ngang qua điện phụ, tôi đã thấy có người ra tay với cái trống.

Chỉ là lúc đó chỉ có mình tôi nhìn thấy, tôi có trăm miệng cũng không bào chữa được.

Dưới sự thúc giục của Lý Đàm Hoa, ngay trong đêm đó, tôi bị cha mẹ tống khứ đến trang trại ở ngoại ô kinh thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!