Chương 6: Chương

Thứ ngôi sao không thiếu nhất chính là ăn chơi hưởng lạc.

Bảy giờ bắt đầu bữa tiệc, chín giờ mới bắt đầu tuần rượu đầu tiên, rạng sáng còn mở một party nhỏ sau bữa tiệc. Đến ba giờ sáng, tiệc kỷ niệm thành lập công ty vẫn đang tiếp tục.

Diêu Tử Chính đọc diễn văn, mời rượu mọi người sau đó rời đi. Dường như mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt. Lúc Tư Gia Di đang nâng cốc chúc mừng với mọi người, đã nhìn thấy anh khuất dạng sau góc hành lang. Những lời khen xung quanh đều hướng về cô, nhưng cô cũng chỉ coi như gió thoảng bên tai.

Vừa rồi anh đọc diễn văn, giọng hơi trầm thấp, so với âm nhạc đang được mở trong phòng tiệc thì sâu lắng hơn nhiều. Người đàn ông khí chất lạnh lùng nhưng lại có sức hút cực lớn này, liệu có thể trở thành người đàn ông của cô…

Vì đã uống chút rượu, đầu óc Tư Gia Di có chút rối loạn. Lúc tỉnh táo lại một chút mới phát hiện mình đang đứng ở hành lang.

Cành cửa phòng nghỉ cuối dãy hành lang khép hờ, tạo cảm giác bí hiểm, lại như nhắc nhở người khác chớ tới gần. Nhất định anh ta ở trong đó… Tư Gia Di không kiềm chế được cầm lấy tay nắm cửa.

Anh ta là anh trai của Diêu Á Nam… Tư Gia Di vừa kéo cánh cửa ra một chút, nghĩ đến điều này cô vội vã dừng lại.

Chân cô còn chưa kịp bước đi, lại nghe thấy giọng nói của Diêu Tử Chính vang lên. Vẫn là giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng ấy, dường như anh ta đang nói chuyện điện thoại.

Hai bên nói chuyện gì đó, Tư Gia Di không nghe thấy. Nhưng cô nghe được rất rõ, dường như đúng lúc cô đang muốn rời đi, bên trong vang lên hai tiếng: "Vào đi."

***

Tư Gia Di do dự giây lát rồi cúi đầu, đẩy mạnh cửa bước vào trong, không cho bản thân cơ hội đổi ý.

"Tại sao anh biết tôi ở ngoài cửa?" Lời vừa ra khỏi miệng, Tư Gia Di lập tức hối hận. Cô ngu ngốc đến mức nào mà có thể thốt lên câu ấy?

Diêu Tử Chính chỉ im lặng, vỗ vỗ xuống ghế sô pha bên cạnh anh, ý bảo cô ngồi xuống.

Bầu không khí im lặng bên trong phòng khác hoàn toàn với sự náo nhiệt ngoài kia, điều này khiến Tư Gia Di không khỏi lo lắng.

"Có vẻ anh đang rất bận." Cô lại tiếp tục hỏi thêm một câu ngu ngốc nữa.

Anh chậm rãi mở miệng đáp lại: "Có hai công ty muốn hợp tác, muốn đưa vài nghệ sĩ vào công ty chúng ta thực tập. Chút việc nhỏ như vậy mà hai tên giám đốc ấy đẩy hết lên đầu tôi. Chỉ có thể trách bây giờ đang thời buổi cạnh tranh kịch liệt, cơ hội lúc nào cũng có thể biến mất chỉ vì một sơ xuất."

Tư Gia Di cảm thấy dường như anh đang ám chỉ về cô. Cô vờ như không hiểu gì, chỉ liếc nhìn anh một cái. Sau đó ngửa người dựa vào lưng ghế sô pha, tỏ vẻ mệt mỏi.

"Mệt lắm à?"

"Uống hơi nhiều một chút."

Diêu Tử Chính chau mày, nghe thấy tiếng sột soạt liền nhận ra người phụ nữ này chuẩn bị đứng dậy. Sau đó, một ngón tay mềm mại đặt lên huyệt thái dương của anh. Anh mở mắt ra.

Anh ngồi, cô đứng, góc nhìn và hành động của cô lúc này khiến bầu không khí lập tức trở nên mờ ám.

"Cảm ơn."

"Lời "Cảm ơn" này tôi đã chờ bảy tháng." Dường như đang trách móc, nhưng sau đó anh lại nói: "Nhưng, cũng không quá muộn."

"Tôi có thể hỏi một câu không?"

Anh im lặng xem như đồng ý.

"Vì sao lại giúp tôi?"

Vấn đề này Tư Gia Di đã tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần. Cô cũng từng nghĩ ra đủ mọi câu trả lời, nhưng cô tuyệt đối không ngờ anh sẽ nói: "Tôi cảm thấy em giống một người."

Cô không biết lúc ấy mọi chuyện xảy ra thế nào, là cô giật mình dừng lại? Hay là anh vươn tay tới sau gáy cô rồi kéo cô lại gần trước?

Ở khoảng cách gần như vậy, anh chăm chú quan sát biểu hiện của cô. Như đang muốn tìm trên khuôn mặt cô điểm quen thuộc mà anh nói. Cô cảm giác không ổn rồi, đáp án của anh chuẩn bị nói ra nhất định là rất tệ. Tư Gia Di cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: "Giống ai?"

"Từng hai bàn tay trắng giống tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!