Chương 32: (Vô Đề)

Sau đêm đó Tư Gia Di cảm giác được thái độ của Lý Thân Ninh đối với mình có sự thay đổi. Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là ảo giác của cô.

Lý Thân Ninh phải ở lại Singpore năm ngày, Tư Gia Di đặt vé máy bay về nước vào 5 ngày sau cho Lý Thân Ninh và Dao Dao, đồng thời đặt vé về nước vào mười ngày sau cho bản thân, lúc cô bé biết việc này cảm thấy bất mãn: "Tại sao cô muốn gạt cháu sang một bên, một mình ở lại chỗ này chơi đùa năm ngày ?!"

Tư Gia Di suy nghĩ: "Cô phải ở lại đây giải quyết chút chuyện, giải quyết xong cô sẽ lập tức trở về nước."

Tất nhiên Dao Dao đối với câu trả lời này rất không hài lòng.

Điều làm cô bé càng không hài lòng, chính là ngày hôm sau khi tới Singapore Lý Thân Ninh liền bắt đầu bận rộn, mình thì bị bỏ lại ở trong khách sạn, mắt to trừng mắt nhỏ với bà bảo mẫu.

Trong một ngày Lý Thân Ninh phải tham dự một lễ trao giải thưởng, ba hoạt động thương mại, còn có một tạp chí ảnh cao cấp muốn chụp ảnh tại chỗ, bận rộn suốt cả ngày, cả đoàn đều mệt mỏi đến rã rời.

Không có bạn chơi cùng, cô bé bực bội ở lại trong khách sạn, khó khăn lắm mới đợi đến buổi tối, lúc Lý Thân Ninh kết thúc công việc về khách sạn thường thường đã là 8, 9 giờ. Tư Gia Di lại không trở về cùng với anh.

Lúc đầu Dao Dao định buổi tối chơi đùa cùng Gia Di, kết quả kế hoạch vỡ lỡ, cô bé cho rằng Lý Thân Ninh là đầu sỏ gây nên: "Tại sao ba sắp xếp cho cô ấy nhiều công việc vậy chứ ?! Ba cố ý!"

Lý Thân Ninh oan uổng nói: "Cô ấy có cuộc sống riêng của mình, cô ấy nói muốn đi gặp bạn, không lẽ ba kéo cô ấy trở về ?!"

"Vậy thì kéo cô ấy trở về!"

"Hết giờ làm là lúc cô ấy được tự do muốn làm gì thì làm, ba đâu có thể quản cô ấy được ?!"

"Rốt cuộc là cô ấy đi gặp bạn bè nào chứ ?!"

"Ba là người thân của con, hay là cô ấy ?! Cho tới bây giờ con chưa bao giờ quan tâm đến ba như vậy."

"Ngu ngốc."

Lý Thân Ninh cười cười nhéo mặt Dao Dao, bị cô bé ngoài mạnh trong yếu đẩy mạnh ra, anh càng cười tươi hơn: "Tôi lại làm gì khiến cô giận rồi sao, tiểu thư Dao Dao ?!"

"Con làm như vậy, không phải là vì thiếu thốn tình cảm của ba, mà vì con cảm thấy ba thiếu một người vợ. Ngay cả một điều nhỏ bé này mà ba cũng không hiểu, không phải ngu ngốc thì là cái gì ?!"

Lý Thân Ninh sửng sốt.

Một lúc lâu sau, liền bày ra vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy của người làm cha: "Nhóc con, nghĩ vớ vẩn cái gì vậy chứ ?!"

Lúc này đến phiên cô bé đắc ý: "Bị con nói trung nỗi lòng chứ gì ?!"

Anh giả bộ xem đồng hồ, định ôm cô bé đứng dậy: "Muộn lắm rồi, đi ngủ thôi."

Dao Dao thét chói tay chạy trốn, vừa nhảy từ đầu ghế sofa này sang đầu ghế sofa khác, vừa kêu to: "Ba thích cô ấy đúng không ?! Đúng không ?!"

***

Đang đi đi lại lại ở giữa hành lang khách sạn, Lý Thân Ninh chợt nhớ tới câu nói kia của Dao Dao.

Đã qua rạng sáng, trước mặt anh là cánh cửa phòng số 2016 vẫn khép chặt, không biết chủ nhân đã về hay chưa. Đưa mắt nhìn cánh cửa phòng, rồi lại nhìn lần nữa, cuối cùng anh từ bỏ ý định gõ cửa, quyết định đi lên lầu quán bar uống một chén.

Trong quán đang diễn tấu âm nhạc, điệu nhạc đồi trụy vương vấn mùi rượu, tràn ngập quầy bar, Lý Thân Ninh gõ gõ mặt bàn ra hiệu cho người phục vụ đi tới: "Một chai ..."

Có người cắt ngang lời nói của anh - "Cho thêm một ly, cảm ơn."

Giọng nói này anh cảm thấy rất quen thuộc, quay đầu liền thấy một người phụ nữ đang ngồi ở góc đối diên. Anh ngẩn người, người phục vụ đi tới hỏi: "Xin hỏi cần gì ?!"

"Một chai bia." Mặc dù đang nói với người phục vụ, nhưng đôi mắt Lý Thân Ninh lại nhìn về góc đối diện không hề chớp mắt.

Người phục vụ nhanh chóng đưa ra một chai, Lý Thân Ninh giơ tay về phía đối diện, chạm vào ly rượu trên bàn tay người phụ nữ kia.

Bị vật lạnh lẽo nào đó chạm vào, Tư Gia Di ngẩng đầu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!