Gần đây Tư Gia Di nhận hoa đến mỏi tay.
Bộ phim này cô vẫn diễn vai phụ, so với phim trước thì vai diễn này tốt hơn rất nhiều. Không phải diễn vai tiểu tam[1] suốt ngày bị ăn tát nữa, mà diễn vai một cô gái hiền lành, mấy cảnh trong phim đều là cảnh hôn ngọt ngào, ngoài ra, những phân cảnh quan trọng vẫn không hề có mặt cô. Một lần trong thời gian nghỉ ngơi, cô nghe được người đóng vai nữ chính và trợ lý của cô ta nhắc tới mình: "Một nghệ sĩ nhỏ hạng mười tám, cũng không biết xấu hổ mà ngày ngày nhận hoa của người ta ư?"
([1]Tiểu tam: chỉ kẻ thứ ba.)
Tư Gia Di chờ các cô đi rồi mới đi ra khỏi buồng vệ sinh, nhìn chính mình trong gương. Nghệ sĩ hạng mười tám, đúng thật là đáng châm chọc.
Quay phim thâu đêm đến tận rang sáng, cuối cùng cô cũng có thể về nhà ngủ. Xe dừng trên đường chờ đèn đỏ, Tư Gia Di vô thức nhìn bó hoa trên ghế phó lái.
Lần này nhận được một bó Uất Kim Hương, hương thơm của nó giống như khát vọng của cô, cũng chỉ có thể nở rộ vào ban đêm. Tư Gia Di ngẫm nghĩ một lúc lâu, đèn xanh đèn đỏ đổi mấy lần cô mới quyết định. Cô rút di động ra ấn một dãy số, giống như kẻ phạm tội có tật giật mình, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu.
Số điện thoại trên tấm danh thiếp kia cô từng xem qua nhiều lần, đã ghi nhớ từ lâu.
Lần này thật không may, đối phương đã tắt máy, chắc là đang ngủ. Vừa rồi cô mới bị người khác chế giễu, khát vọng thành danh lên tới đỉnh điểm mà giờ phút này đã tắt ngấm. Tư Gia Di cười tự giễu, sau đó khởi động xe lái về nhà.
Tư Gia Di về nhà, trong lúc ngủ mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng chuông di động vang lên trên đầu giường. Vừa nhận điện thoai, đối phương nói "Ai thế?"
Một lúc lâu sau, Tư Gia Di mới có phản ứng, lập tức ngồi thẳng trên giường "Diêu tiên sinh."
"…"
"Là tôi, Tư Gia Di."
Sự trầm mặc của anh ta làm Tư Gia Di không khỏi nghi ngờ, liệu anh ta có nhớ cô hay không.
Rồi bỗng nhiên anh ta nở một nụ cười khẽ "Hoa có đẹp không?"
Đầu óc Tư Gia Di nhanh chóng vận động. Không yên lặng quá lâu, cất giọng không kiêu căng cũng không nịnh nọt "Từ lúc nhận được bó hoa đầu tiên của anh tôi đã muốn hỏi tại sao?"
Anh ta im lặng một lát.
"Tôi vừa xuống máy báy." Giọng anh ta khôi phục vẻ lạnh lùng: "Thế này đi, buổi tối ăn một bữa cơm với nhau."
Cứ thế mà chuyển đề tài.
Cứ thế mà ngắt điện thoại.
Cả ngày hôm ấy Tư Gia Di mải suy nghĩ có nên đến cuộc hẹn này hay không. Cả người như mất hồn, bởi vậy mà có đến vài cảnh NG. Đạo diễn chính của đoàn làm phim chửi ầm cả lên: "Lần tập trung cao độ cho tôi. Cho dù là diễn viên phụ thì cũng phải cho tôi thấy một chút chuyên nghiệp chứ!"
Trước đó không lâu, cô còn diễn cảnh khóc đạt đến nỗi nhân viên đoàn làm phim ai nấy đều rơi nước mắt, khen ngợi không ngớt. Mặc dù trong lòng Tư Gia Di nghĩ như vậy, vẫn chỉ có thể liên tục cúi đầu xin lỗi đạo diễn.
Quay phim xong vừa đúng giờ cơm tối. Tư Gia Di vừa lấy di động ra xem có cuộc gọi nhỡ nào của người đó không thì nghe thấy người trợ lý của diễn viên chính gọi cô: "Cici mời tất cả nhân viên đoàn làm phim ăn cơm."
Diêu Tử Chính không gọi đến, Tư Gia Di cất điện thoại vào túi xách. Đi theo đoàn làm phim rời khỏi trường quay. Cô gái diễn vai nữ chính nhìn thấy hai tay cô trống không, tỏ vẻ kinh ngạc: "Hôm nay cô không nhận được hoa sao?"
Tư Gia Di cười gượng, không biết phải đáp lại thế nào, cô gái diễn vai nữ chính kia bỗng nhiên sửng sốt.
Tư Gia Di nhìn theo hướng nhìn của cô ta, cũng sửng sốt không kém.
Hoa của cô đã đến.
***
Trước đây, trong kịch bản có một cảnh quay đua xe của mấy tay phú nhị đại[2]. Lúc thượng lượng với công ty tài trợ mượn xe, đối phương lấy cớ rằng chiếc xe thể thao ấy quá xa xỉ. Sau cuộc thương lượng kéo dài, cuối cùng họ cũng từ chối, nhiều người ra mặt họ cũng không chịu đầu tư.
([2]Phú nhị đại: thế hệ nhà giàu thứ hai. Tức là con cái của nhà giàu có.)
Vậy mà giờ phút này đây, chiếc xe như thế đang dừng ngay trước mặt bọn họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!