Chương 17: (Vô Đề)

Diêu Tử Chính lấy chìa khoá mở cửa, một bóng dáng cô gái nhỏ bé vội vã chạy đến nghênh đón anh.

Nhìn bộ dạng vội vàng đến mức không kịp xỏ cả dép lê của cô, Diêu Tử Chính cười cười định ôm vai cô: "Vội vàng đón tôi thế à?"

Không ngờ lại bị cô né qua, cô thò đầu nhìn thứ gì đó anh mang về: "Anh mua đồ ăn về à?"

"Vẫn chưa ăn tối à?"

"Hôm nay ngủ cả ngày, chẳng muốn làm gì cả."

"Heo."

"Anh mới là heo đấy."

"Không, anh là hổ."

Hiếm khi thấy người đàn ông này lộ tính trẻ con, Tư Gia Di vốn định quan sát cái tính trẻ con của anh thêm nữa. Nhưng Diêu Tử Chính vừa dứt lời đã khom người ôm lấy cô, vội vã đi đến phòng ngủ.

Tư Gia Di bị quăng xuống giường lập tức ngồi dậy kháng nghị: "Để em ăn trước đã, em rất đói."

"Tôi cũng đói." Anh chặn miệng cô bằng nụ hôn, nhẹ nhàng nhấm nháp môi cô.

Cảm xúc một khi đã bùng cháy không thể nào kiềm chế được, Tư Gia Di nâng tay để anh tiện cởi áo khoác của cô, nhưng vẫn không quên dặn anh: "Đừng để lại dấu hôn."

Diêu Tử Chính đang chuẩn bị mơn trớn đầu vai trơn bóng của cô đành dừng lại, chống khuỷu tay nhìn cô, chau mày nhìn cô không nói gì. Nhận thấy ánh mắt của anh đang nhìn mình chăm chú, Tư Gia Di cảm thấy khó mở miệng, cô đành nói: "Ngày mai em có cảnh quay."

"Cảnh giường chiếu à?" Biết anh rất thông minh, nhưng vào giây phút anh đưa ra phán đoán, Tư Gia Di vẫn hơi kinh ngạc.

Sau đó còn kinh ngạc hơn khi nghe anh nói: "Mức độ nào?"

Vẻ mặt anh lúc nào hơi nghiêm túc, từ trên cao nhìn xuống cô, Tư Gia Di cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cô thấp giọng nói: "Lộ toàn bộ… Lưng." Thấy sắc mặt của anh trầm xuống, Tư Gia Di vội vàng bổ sung: "Nhưng không lộ ngực và vẫn mặc quần."

Anh quay người nằm sang bên kia. Tư Gia Di quay đầu nhìn anh, vẫn chưa hiểu gì: "Anh giận à?"

Diêu Tử Chính không đáp.

Tư Gia Di nghiêng người sang, hai đầu gối chống xuống mặt ga trải giường quỳ trên thắt lưng anh, lấy một lọn tóc nghịch nghịch cần cổ anh: "Diêu tiên sinh lăn lộn trong cái vòng luẩn quẩn này nhiều năm như vậy rồi, còn có tình huống nào mà anh chưa từng chứng kiến? Chỉ là hở lưng thôi, không đến mức phải làm mặt lạnh với em chứ?"

"Chia sẻ bạn gái với cả vạn người, tôi chưa từng trải qua chuyện như vậy."

Từ lúc nào mà vẻ mặt lạnh lùng của người đàn ông này cũng khiến người ta thấy thú vị? Tư Gia Di hôn cằm anh: "Quan hệ của chúng ta lúc này vốn đâu phải người yêu."

Cô thấy vẻ mặt Diêu Tử Chính khi nghe thấy những lời này hơi thay đổi, không ngoài dự đoán của cô, giấy tiếp theo anh ôm đầu vai cô lật người lại, một lần nữa chiếm thế thượng phong. Chóp mũi anh như vô tình cọ cọ lên má cô: "Vậy em nói xem, quan hệ giữa chúng ta bây giờ là gì?"

"Không nói cho anh."

"Không nói?"

Đối mặt với sự uy hiếp của anh, Tư Gia Di cười khanh khách. Cô hạ quyết tâm nhất định không nói cho anh, lại thấy anh cúi đầu xuống. Tư Gia Di đẩy bả vai anh, nhưng sức lực nhỏ bé lại như nghênh đón khiến Diêu Tử Chính chau mày rồi cười rộ lên: "Anh không ngại "Tự kiểm nghiệm" để cho em biết, rốt cuộc quan hệ giữa chúng ta là gì?"

Tư Gia Di kéo chăn để ngăn cản lại bị anh cắn góc chăn. Cô không những không thể ngăn cản anh, ngược lại còn bị anh tách hai chân. Đầu óc Tư Gia Di bắt đầu trở nên mơ màng, nhưng cô vẫn không quên nhắc nhở anh: "Không được để lại dấu hôn."

Càng là chuyện không thể, anh lại càng thích làm ngược lại.

"Chỗ này." Anh hôn môi cô, trằn trọc xâm chiếm khoang miệng cô.

"Chỗ này." Anh vùi đầu xuống ngực cô, nhẹ nhàng cắn mút.

"Chỗ này nữa." Anh tách hai chân cô, để hai chân cô ôm lấy thắt lưng anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!