Cánh cửa phòng bếp đối diện cửa chính hé mở khiến mùi thức ăn từ trong bay ra, Diêu Tử Chính nghiêng đầu nhìn vào đã thấy một bàn đầy thức ăn. Anh khẽ chau mày bước vào nhà, quả nhiên nhìn thấy có người ngồi trong phòng khách.
"Đừng tuỳ tiện đến nhà anh, anh không muốn nói câu này lần thứ ba." Giọng anh mơ hồ nhưng không hề có vẻ tức giận.
Người phụ nữ nghe vậy từ từ quay người lại. Không phải Quý Khả Vi.
Giây phút Tư Gia Di quay đầu, cô rõ ràng nhìn thấy Diêu Tử Chính dường như đang trố mắt nhìn mình.
Đây là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt hoảng hốt của người đàn ông không mấy khi biểu lộ cảm xúc ra mặt này. Không lẽ anh nhận nhầm cô với ai? Sự nhầm lẫn của anh lúc này còn khiến tâm trạng Tư Gia Di khó chịu hơn cả nghe thấy lời nhắn trong máy bàn khi nãy.
"Sao em lại tới đây?"
Anh cố gắng điều chỉnh cảm xúc, Tư Gia Di lại cảm thấy lo lắng, cô liếc mắt nhìn chiếc điện thoại bàn, không nhớ rõ trong lúc hoảng hốt cô đã kịp xoá lời nhắn đó hay chưa. Cô ngẩng đầu nhìn anh, cố hết sức nặn ra một nụ cười bình thường nhất: "Không phải lúc trước anh nói rằng hy vọng khi anh về nước có thể về nhà ăn cơm do em tự tay nấu ư? Bây giờ em mới làm, chắc không muộn chứ?"
Anh hôn nhẹ lên hai má cô thay cho câu trả lời. Động tác thân thiết quá mức này khiến người khác hơi hoảng hốt. Tư Gia Di cần thời gian để bình tĩnh lại, nhẹ nhàng lách khỏi vòng tay của anh đi vào phòng bếp: "Đồ ăn nguội cả rồi, để em đi hâm nóng."
***
Ăn cơm rồi chạm ly, ngoài vài câu trao đổi về tình hình gần đây của cả hai thì hầu hết thời gian lại rơi vào im lặng. Sau khi ăn xong, Tư Gia Di làm bánh pudding ón điểm tâm, Tư Gia Di vẫn mải suy nghĩ về lời nhắn trong máy bàn và rốt cuộc cô bị anh nhận nhầm là ai. Cô không kiềm chế được mà cứ im lặng quan sát vẻ mặt anh, tất nhiên cô cũng không bỏ lỡ vẻ mặt của anh khi ăn miếng bánh puddinh lớn.
Chỉ cắn một miếng sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Tư Gia Di cũng ăn một miếng. Thì ra là bánh Pudding có vị mặn.
Cho đến khi anh ăn xong chiếc bánh pudding rồi, Tư Gia Di nãy giờ vẫn đang nghĩ xem nên hỏi hay không nên hỏi mới quyết định, mở miệng hỏi: "Bánh pudding của anh cũng mặn à?"
"Ừm."
"Thế sao anh còn ăn hết?"
"Bởi vì do em làm."
Tư Gia Di không nhịn được cười, nhưng lại lạnh giọng: "Đây là câu tỏ tình kinh điển nhất em từng nghe qua."
"Còn em là người phụ nữ ăn nói ngang ngạnh nhất mà tôi từng gặp." Anh nhẹ giọng đáp lại cô.
Sự mâu thuẫn trước đây đã bị gạt sang một bên, giây phút này chỉ có cảm giác hạnh phúc.
Tư Gia Di lại rót lên ình nửa ly rượu, anh ngồi bên cạnh, ngón tay anh khẽ vuốt miệng ly. Tư Gia Di đang im lặng đoán xem anh đang nghĩ gì thì nghe thấy anh đột nhiên mở miệng nói: "Đêm nay đừng về."
***
Tiếp xúc càng nhiều với người đàn ông này, sẽ khiến cho người ta có cảm giác kích thích.
Giống như lúc này.
Thậm chí khi tâm trí Tư Gia Di vẫn đang nghi ngờ nhiều thứ, nhưng không hiểu tại sao cô lại muốn đáp ứng yêu cầu của anh. Khó khăn lắm anh mới chịu xuống nước ngỏ lời, cô nói: "Sáng sớm mai em còn phải quay phim."
Anh im lặng, chỉ mỉm cười nhìn cô chăm chú như nhìn một người không biết nói dối.
"Hơn nữa ở nhà anh không có sẵn đồ tẩy trang mà em cần dùng."
Tất nhiên những điều này chẳng phải vấn đề gì to tát. Diêu Tử Chính nắm lấy tay cô, không cho cô nói tiếp: "Ngày mai tôi lái xe đưa em đến trường quay. Còn đồ tẩy trang… Đợi lát nữa chúng ta đi mua."
Chẳng mấy mà đãng rạng sáng.
Siêu thị mở cửa hai tư giờ, đã hơn mười hai giờ đêm bên trong không còn khách nào. Không phải ai cũng giống bọn họ, mọi người đều ở nhà đón bữa tiệc đêm giao thừa vui vẻ náo nhiệt chứ chẳng ai thích đi ra đường vào lúc thời tiết giá lạnh thế này.
Như thế Tư Gia Di lại tự do hơn rất nhiều, chỉ cần đội mũ và đeo kính là được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!