Nhìn thấy người nào đó đang ngồi đọc sách ở sofa, Băng Hi kể từ sự việc tối qua lá gan đã to lên rất nhiều. Chính vì thế mà cô cũng cầm theo một quyển sách nhảy vào lòng anh ngồi. Anh không nói gì chỉ liếc cô một cái rồi lại cúi đầu đọc tiếp.
Ngồi được một lúc, Băng hi liền chuyển người tìm chỗ dựa thoải mái trong lòng anh, bàn tay vô thức mà làm rơi quyển sách, gáy sách vừa dày vừa cứng đạp ngay vào chân của anh. Anh cũng chỉ liếc cô cảnh cáo rồi lại làm việc của mình.
Ngồi một lúc sau, Băng Hi chán nản lôi điện thoại ra nghịch, trong lòng cảm thấy thắc mắc, anh rõ ràng hôm nay có chút kì lạ. Hay là cô lại làm gì nên anh mới lạnh nhạt như vậy? Mải mê suy nghĩ, cô không để ý đến con thú mà mình đang giết cuối cùng lại bị nó đánh cho thảm hại.
"Chết rồi!"
Băng Hi khẽ giật mình, cả nguoif liền ngồi thẳng lên, ngay lập tức đầu va phải thứ gì đó cưng cứng.
"Cộp."
Băng Hi lần này cười trừ nhìn anh, ánh mắt rõ ràng vô tội, ngón tay đưa lên khẽ xoa cằm cho anh. Tú Khang nhíu mày nhìn cô, vẻ mạt không mang theo chút cảm xúc nào, nhìn theo bàn tay dang chạm vào cằm anh. Anh bỗng nhổm người, thuận tiện đè cô xuống dưới, đôi môi nhanh chóng áp xuống, phủ lấy môi cô, hòn toàn không cho cô cơ hội phản kháng. Cho đến khi không thở nổi, anh mới buông cô ra, chỉ có điều vẫn giữ nguyên tư thế của hai người, đôi mắt đen lạnh nhìn cô, cất giọng đầy cảnh cáo.
"Nháo đủ chưa?"
"Em không nháo nữa."
Sau đó anh mới kéo cô ngồi dậy để cô ngồi dựa vào người anh như lúc nãy. Băng Hi phải mất một lúc mới bình ổn được hơi thở, cô phát hiện anh khoonbg còn đọc sách nữa nhưng cô vẫn không dám động đậy.
"Lúc nãy ở trung tâm mua sắm anh có biết em đã gặp ai không?"
"Gặp ai?"
"Là đại minh tinh Lục Nghi."
"Ừ."
Tú Khang thản nhiên đáp lại, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn người trong lòng, rồi lên tiếng hỏi.
"Em và cô ta gây sự?"
"Sao anh biết?"
"Đoán vậy thôi."
Nghe câu trả lời này, Băng Hi dùng khuỷu tay huých vào bụng anh. Sau đó chỉ vào chiếc lắc đeo ở chân nói.
"Lý do là nó đấy. Vì anh tặng nó cho em lại dúng là đồ cô ta thích."
Anh trầm ngâm một lúc nhìn chiếc lắc rồi mới lên tiếng.
"Có một điều tôi nên đính chính lại. Chiếc lắc đó tôi không tặng em, mà là hối lộ."
"Vũ Tú Khang, anh bị tố cáo vì tội hối lộ."
"Xin chúc mừng, mai em sẽ phải theo tôi vào tù vì tội tham ô."
"Tham ô và hối lộ, tội nào nặng hơn?"
"Là tội đầu tiên"
"Không đúng, nếu không có người hối lộ thì làm gì có người tham ô. Ai ra luật vô lí như vậy?"
Nghe cô biện minh cho mình, Tú Khang nhứn mày khẽ nhếch môi, ý cười còn lan ra tận đáy mắt khi nhìn cô, trong đầu liền nảy ra ý nghĩ muốn trêu chọc.
"Nếu người tham ô không nhận quà thì làm sao người hối lộ tồn tại. Chẳng phải đều do người tham ô sao?"
"Em hối hận được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!