Kể từ khi phát hiện qua camera rằng Thang Viên không chỉ làm việc xấu một mình ở nhà mà còn lôi kéo cả mèo đen theo, Ninh Hiểu thỉnh thoảng lại mở camera ra xem.
Thế rồi cô phát hiện, Thang Viên không chỉ lén giấu đồ ăn vặt, dùng nước trong cốc rửa chân, mà nhóc còn học được cách mở vòi nước vào lúc cô không hay biết, dẫn mèo đen cùng mở vòi nước ở bồn rửa bát để uống.
Ninh Hiểu ghi chép lại tất cả những việc này, đặc biệt là đ.á.n. h dấu từng nơi Thang Viên giấu đồ ăn vặt. Cô dự định đợi sau khi thu thập hết các địa điểm giấu đồ của nhóc sẽ hốt trọn một mẻ, cho mèo nhỏ biết thế nào là lòng người hiểm ác.
Đoạn video lần trước nhìn thấy cũng khiến Ninh Hiểu biết rằng Thang Viên thực ra không hề bài xích mèo đen, vì vậy cô bắt đầu hành động chuẩn bị dụ dỗ mèo đen vào nhà.
Bát ăn dùng để cho mèo đen ăn được cô đặt ngày càng gần cửa chính. Mèo đen nhận thấy điều này nhưng dường như không có gì bất thường, Ninh Hiểu cho ăn ở đâu hắn liền đến đó ăn. Cho đến gần đây, Ninh Hiểu nhìn mèo đen vừa gọi "meo meo" vừa bảo hắn đi theo, mèo đen ngẩng đầu nhìn Ninh Hiểu đang đứng trong cửa một cái, rồi theo cô bước vào cánh cửa đã mở sẵn.
Thang Viên vốn đang nằm trong ổ mèo thấy mèo đen vào liền vứt quả cầu len đang ôm sang một bên, hớn hở chạy tới. Nhóc dừng trước mặt mèo đen, vui vẻ ngoe nguẩy đuôi rồi dán sát vào người hắn nũng nịu.
Kể từ đó, mèo đen thỉnh thoảng cũng bắt đầu vào nhà trước mặt Ninh Hiểu, dạo quanh vài vòng bên trong, tuy nhiên phần lớn thời gian hắn vẫn ở bên ngoài và không ngủ lại qua đêm.
Nhưng đối với Ninh Hiểu, việc này đã tốt hơn rất nhiều so với việc mèo đen cứ vừa chạm mặt là quay người bỏ đi như trước. Mèo đen đã phát đi tín hiệu sẵn sàng để được nhận nuôi.
-----------------
Vào giờ nghỉ trưa, Ninh Hiểu một lần nữa mở camera để xem hai con mèo đang làm gì sau lưng mình. Đồng nghiệp bên cạnh cũng chú ý đến hai con mèo trên màn hình của cô.
"Chúng trông đáng yêu thật đấy." Đồng nghiệp nói rồi mở điện thoại của mình cho Ninh Hiểu xem thú cưng cô ấy nuôi ở nhà.
Cô ấy lướt ảnh trong điện thoại, rồi lướt thấy ảnh một chiếc cốc. Đó là một cái cốc thủy tinh rất đẹp, đồng nghiệp đã định mua từ trước nhưng lúc đó có việc đột xuất nên tạm quên mất, nhìn thấy ảnh mới nhớ ra.
Đồng nghiệp là người có khả năng hành động rất nhanh, sau khi quyết định xong liền mở ngay Taobao chuẩn bị đặt hàng. Trước khi đặt, cô ấy tiện miệng hỏi Ninh Hiểu bên cạnh: "Cậu có muốn mua chung không?"
Ninh Hiểu nhìn cái cốc, lòng xao động một thoáng, nhưng ngay sau đó nhìn cái cóc không có nắp, cô liền dập tắt ý định. Cô nắm c.h.ặ. t chiếc bình giữ nhiệt trong tay mình rồi bảo đồng nghiệp: "Tớ thấy bình giữ nhiệt thực ra cũng khá tốt."
Cách tuyệt vời để triệt tiêu số phận bị mèo dùng nước để uống và rửa chân.
Thế nhưng nghĩ đến đây, Ninh Hiểu lại nảy sinh một thắc mắc: Thang Viên và mèo đen có biết chúng đang uống nước rửa chân của chính mình không nhỉ?
Nhưng cô liền nhớ lại cái bát nước mà hai con mèo dùng để nghịch nước xong vẫn uống tỉnh bơ, cô cảm thấy việc uống nước rửa chân dường như cũng chẳng phải vấn đề gì lớn?
Đồng nghiệp quay sang đặt mua cốc, còn Ninh Hiểu mở camera tiếp tục quan sát. Trong khoảng thời gian này, cô đã thấy mèo ly hoa lôi đồ ăn vặt ra từ khắp các xó xỉnh trong nhà. Cô nhìn qua video từng góc cạnh đã bị Thang Viên "đào bới", thuận tay chụp ảnh màn hình từng cái một. Nhớ lại các ngóc ngách giấu đồ ăn vặt không ngờ tới phát hiện gần đây, cô cảm thấy chắc Thang Viên chẳng còn chỗ nào khác để giấu nữa đâu.
Cô quyết định hôm nay, nhân lúc hai con mèo lại ra ngoài chơi vào buổi chiều, sẽ lấy sạch toàn bộ đồ ăn vặt mà Thang Viên cất giấu.
Ninh Hiểu nghĩ vậy, trên mặt lộ ra vài phần ý cười, thong dong ngắm nhìn hai con mèo trong màn hình. Ngay cả khi thấy hai đứa lại thò chân vào cái cốc thủy tinh cô cố ý để lại trên bàn trà, nụ cười trên mặt cô cũng không hề thay đổi, thậm chí còn vui vẻ ngân nga một điệu nhạc nhỏ.
Mà Thang Viên sau khi khều đồ ăn vặt ra xong lại nảy ra ý tưởng mới.
"Định đi đâu thế?" Mèo đen hỏi nhóc.
"Ninh Hiểu hôm kia mới mua cá khô mới." Nhưng Thang Viên không hiểu tại sao, lần nào Ninh Hiểu cũng chỉ cho ăn vài miếng, chẳng còn hào phóng muốn bao nhiêu cho bấy nhiêu như trước nữa. Thang Viên vừa nói vừa nhớ lại hương vị của cá khô, l.i.ế. m l.i.ế. m môi.
Truyện của Gió lười~
Mèo ly hoa sải bước đi trước, mèo đen theo sau. Đi được nửa đường, thấy mèo ly hoa vốn đang đi bình thường bỗng dừng lại, ngồi bệt xuống đất rồi ngoái đầu nhìn mình.
Mèo đen ngẩn người một thoáng, sau đó bước nhanh hơn đến bên cạnh nhóc. Khi mèo đen đã tới chỗ mình, Thang Viên mới đứng dậy, áp sát vào mèo đen, sóng đôi cùng đi.
Thế nhưng bước chân của Thang Viên luôn nhanh hơn mèo đen một chút. Đi được vài bước, nhóc lại vượt lên trước mèo đen nửa cái đầu, cái đuôi phía sau ngoe nguẩy, móc lấy đuôi mèo đen, nhịp chân mới chậm lại.
Mèo đen liếc nhìn nhóc, tốc độ đi nhanh hơn một chút. Vừa đi được vài bước, hắn cảm thấy đuôi bị kéo nhẹ, quay đầu lại thì thấy Thang Viên đang lạch bạch bước nhỏ bị tụt lại phía sau.
Ninh Hiểu ở phía bên kia màn hình giám sát, nhìn hai con mèo nhịp bước không khớp nhau nhưng cứ thích quấn quýt lấy đuôi đối phương, tự điều chỉnh tốc độ để thích nghi với người kia, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô không cười nổi nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!