Chương 44: (Vô Đề)

Sau khi hỏi ý kiến bạn bè, Ninh Hiểu liền đưa việc lắp camera vào kế hoạch. Nhưng vì trước đây đã quen không có camera nên cô cơ bản chẳng mấy khi mở ra xem. Thỉnh thoảng buổi trưa mở camera giám sát trực tiếp, cô cũng chỉ thấy mèo ly hoa hầu như không ở nhà mà đang đi dạo bên ngoài với mèo đen. Tuy nhiên, vì Ninh Hiểu lười lật lại lịch sử ghi hình nên tạm thời vẫn chưa phát hiện ra mèo đen thỉnh thoảng được Thang Viên dẫn về nhà.

----------------

Khu nhà nơi Ninh Hiểu ở có mảng xanh khá tốt, điều này cũng đồng nghĩa với việc đây là phạm vi hoạt động của một số loài rắn rết, sâu bọ. Mèo đen và Thang Viên trước đó đã từng bắt được một con rắn.

Mèo đen đang nằm trên bãi cỏ phơi nắng. Hôm nay Ninh Hiểu không có việc gì nên giữ Thang Viên ở nhà. Sáng sớm mèo đen không nghe thấy tiếng Ninh Hiểu rời đi, liền nhìn vào trong nhà, thấy Ninh Hiểu đang ôm mèo ly hoa trong lòng, vừa ăn vặt vừa xem tivi.

Mèo đen quan sát một lúc, biết Thang Viên không thể ra ngoài nên hơi thất vọng rời đi. Sau khi một mình giải quyết bữa trưa không mấy mùi vị, mèo đen tìm một mảnh đất nằm xuống.

Ngay khi hắn đang lim dim sắp ngủ, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kêu kinh hãi ngắn ngủi. Mèo đen mở mắt, đôi tai trên đỉnh đầu dựng đứng lên, âm thanh này nghe có vẻ quen...

Mèo đen ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh. Ninh Hiểu vừa đi mua sắm về đang xách một túi đồ lớn đứng giữa đường, đối diện với cô là một con rắn không độc, to cỡ ngón tay. Nửa thân trên của con rắn dựng đứng lên, chắn ngay trước mặt Ninh Hiểu. Đôi mắt đen không sắc thái nhìn chằm chằm về hướng Ninh Hiểu, nửa thân trước đang dựng đứng cũng di chuyển theo chuyển động của cô.

Mỗi người đều có thứ mình sợ hãi, ví dụ như sâu róm, rắn, mèo, ch.ó... Ninh Hiểu từ nhỏ đã sợ rắn, ngay cả một con rắn nhỏ bằng ngón cái cũng khiến cô run rẩy. Bị con rắn nhìn chằm chằm, chân cô như mọc rễ, đứng c.h.ế. t trân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Mèo đen đứng dậy, chậm lại bước chân, khom người từng bước một tiến gần con rắn từ phía sau.

Ninh Hiểu cũng chú ý đến con mèo đối diện. Nhìn động tác của mèo đen, cô theo bản năng nín thở, mắt không rời nhìn hắn. Mèo đen ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi lao về phía con rắn.

Vài phút sau, mèo đen ngậm con rắn đã bị c.ắ. n đứt lìa thân ném vào bụi cỏ. Sau khi mèo đen tiến lên vài bước, hắn phát hiện Ninh Hiểu cũng đi theo sau.

Xác con rắn bị vứt sang một bên, Ninh Hiểu liếc nhìn thật nhanh rồi nén sợ hãi ngồi xổm xuống trước mặt mèo đen, lấy ra một miếng thịt tươi từ trong túi, bóc lớp màng nhựa bên ngoài đặt trước mặt: "Cảm ơn em nha."

Mèo đen không nhúc nhích, hắn ngẩng đầu nhìn trời, kêu lên một tiếng với người đối diện: "Cô còn không mau về cho mèo ăn đi?"

Nhưng Ninh Hiểu chắc chắn không hiểu lời hắn nói. Cô nhìn sang, thấy mèo đen không chạm vào miếng thịt mình đặt xuống, sau khi lùi lại một bước, liền quay người chạy vào bụi rậm.

Ninh Hiểu bất lực cất miếng thịt đi, sau đó đứng dậy, xách túi rời đi.

Đi được một đoạn, cô theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, phát hiện mèo đen đang đi theo mình với một khoảng cách không xa không gần.

Cô đi thêm một đoạn nữa rồi quay đầu, thấy mèo đen vẫn bám theo.

Nhưng khi cô định đi về phía đó, mèo đen lại chạy lùi ra xa.

Trên đường về, Ninh Hiểu luôn để mắt tới mèo đen phía sau. Mãi đến khi cô về tới nhà, mèo đen mới dừng bước.

Ninh Hiểu ngoái nhìn một cái, thấy mèo đen ngồi xổm bên lề đường, ánh mắt hướng về phía cửa nhà cô, nhưng ở đó đã có một con mèo đang ngồi đợi sẵn rồi.

Nghĩ đến hành động kỳ lạ của mèo đen, trong lòng Ninh Hiểu lóe lên một phỏng đoán: Phải chăng con mèo đen này muốn được mình nhận nuôi, nhưng vì quá giữ kẽ nên chỉ lặng lẽ đi theo, lại còn e dè việc trong nhà đã có một con mèo khác nên không dám vào cửa?

Nếu không phải vậy, Ninh Hiểu cũng không thể nghĩ ra lý do nào khác để một con mèo đột nhiên "đưa" mình về nhà.

Mèo đen không hề biết về sự tự bổ não của cô. Sau khi đưa chủ nhân của Thang Viên về, hắn quả nhiên nhìn thấy nhóc mèo ly hoa đang đợi ở cửa.

Thấy Ninh Hiểu về, mèo ly hoa vui vẻ kêu một tiếng, vừa định chạy về phía cô thì nhìn thấy mèo đen phía sau.

"Sao anh cũng qua đây thế?" Thang Viên có chút kinh ngạc và vui mừng hỏi.

"Ninh Hiểu vừa nãy gặp phải rắn."

Mèo đen nói: "Anh đưa cô ấy về, rồi muốn qua đây xem có gặp được nhóc không."

Thang Viên nghe mèo đen nói vậy, lập tức hớn hở chạy về phía hắn, nhưng mới đi được nửa đường đã bị Ninh Hiểu xách gáy lên.

Ninh Hiểu theo bản năng nghĩ Thang Viên cảm thấy lãnh thổ bị mèo lạ xâm phạm nên muốn lên đ.á.n. h nhau. Cô ôm chầm lấy mèo ly hoa: "Đừng đ.á.n. h nhau, người ta vừa mới giúp chị xong đấy."

"Với lại cái thân hình nhỏ bé này của em, ước chừng cũng chẳng đ.á.n. h lại người ta đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!