Ninh Hiểu vừa xuống xe đã thấy một con mèo đen nghi là chạy ra từ trong nhà mình, để lại một vệt đỏ trên bệ cửa sổ.
Ninh Hiểu không hiểu sao đột nhiên nhớ lại lần trước bác sĩ ở bệnh viện thú y gọi điện cho cô, nói Thang Viên đã ở chỗ họ cả ngày, còn thả một con mèo đen hoang vốn định triệt sản chạy mất.
Đều là mèo đen, đúng là trùng hợp thật.
Ninh Hiểu nghĩ vậy rồi mở cửa, sau khi thay giày bước vào nhà, cô không thấy Thang Viên ở phòng khách, nhìn lướt qua một lượt thì phát hiện trên sàn nhà ẩn hiện những vệt màu đỏ.
Tim Ninh Hiểu thắt lại, cô vừa bước đi vừa gọi lớn tên Thang Viên.
Từ phòng sách trên tầng hai nhanh ch. óng vang lên tiếng đáp lại của mèo ly hoa.
Ninh Hiểu rảo bước chạy lên tầng, mở cửa phòng sách, đập vào mắt là Thang Viên đang nằm bên trong. Nhìn vệt đỏ kéo dài trên sàn nhà, Ninh Hiểu nhất thời bỏ qua những điểm bất thường khác, chạy đến ngồi xổm bên cạnh Thang Viên, run rẩy muốn chạm vào nhóc mèo dưới đất.
Thang Viên đưa chân trước gãi đầu, tò mò nhìn cô rồi kêu lên một tiếng, nhóc chống nửa thân trên dậy ghé sát mặt Ninh Hiểu, mùi mực trên người cũng xộc vào mũi cô.
Cô nhíu mày, sau đó đưa tay sờ khắp người mèo ly hoa. Trong suốt quá trình đó, Thang Viên vẫn ngoan ngoãn để mặc cô thao tác, không hề tỏ ra khó chịu.
Ninh Hiểu thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến cảnh tượng lúc mới vào, cô vẫn không nhịn được mà lật qua lật lại Thang Viên để tìm xem có vết thương nào không. Lọ mực rơi từ trên bàn xuống, vỡ tan thành những mảnh kính, lỡ như không may đ.â. m vào người Thang Viên thì sao?
"Để chị xem có bị thương ở đâu không nào…" Ninh Hiểu lẩm bẩm, sờ mấy lượt đều không thấy vết thương, nhưng nhìn Thang Viên đỏ lòm cả người cô vẫn không yên tâm: "Lát nữa ra ngoài phải ghé bệnh viện thú y một chuyến mới được…"
Vừa nghe đến từ "bệnh viện", Thang Viên vốn đang nằm ngoan ngoãn liền bật người dậy khỏi tay Ninh Hiểu, lùi lại mấy bước để giữ khoảng cách.
Đi bệnh viện là chuyện không thể nào, nhóc tuyệt đối không đồng ý đi bệnh viện.
Ninh Hiểu cúi đầu nhìn bàn tay mình, vẫn còn vương lại cảm giác lông xù của mèo. Ở cách đó vài bước, cái đuôi của mèo ly hoa xù lên to sụ, nhóc gào lên "meo meo meo" thật lớn với cô.
Trông dáng vẻ đó đúng là chẳng có vấn đề gì thật.
Ninh Hiểu nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra, ấn c.h.ặ. t mèo ly hoa đang ra vẻ thương lượng với mình, rồi xách gáy nhóc lên: "Không đi bệnh viện cũng được, nhưng ít nhất phải tắm cái đã."
Mèo đen vừa quay trở lại thò đầu vào cửa sổ đã nghe thấy bên trong vang lên tiếng mèo kêu ch. ói tai.
Mèo đen lắng nghe một hồi, nhận ra là Thang Viên đang gào thét "em không tắm đâu", "thả em ra", kèm theo đó là tiếng nước chảy và tiếng Ninh Hiểu dỗ dành mèo tắm rửa.
Nửa tiếng sau, Thang Viên ướt sũng được Ninh Hiểu bế ra ngoài. Bộ lông vốn trông bồng bềnh giờ bị thấm nước dính bết thành từng lọn trên người. Mèo đen nhìn nhóc mèo tuy kích cỡ nhỏ đi một vòng nhưng vẫn mang lại cảm giác tròn trịa, sự "bồng bềnh" lúc trước vào khoảnh khắc này đột nhiên trở nên thật dối lòng.
Ở bên trong, cả người lẫn mèo đều không chú ý đến con mèo đen bên ngoài. Sau khi sấy khô cho Thang Viên, Ninh Hiểu
- người vừa bị phen hú vía bởi đống màu đỏ
- đặt nhóc mèo trước mặt mình, bắt đầu cuộc nói chuyện tính sổ trực diện.
Mèo đen chú ý động tĩnh bên trong, đợi hơn một tiếng sau khi Ninh Hiểu rời đi lần nữa, trong nhà vẫn không nghe thấy tiếng của Thang Viên.
Hắn nghi hoặc gọi một tiếng Thang Viên, rất nhanh một tiếng mèo kêu yếu ớt truyền xuống từ trên tầng.
Mèo đen nhảy xuống bệ cửa sổ, chạy về hướng phát ra âm thanh, phát hiện nhóc mèo đang ở trong phòng sách lúc nãy.
Gió lười~
Hắn lách qua khe cửa vào trong, sàn nhà lúc trước đầy mực đỏ đã được Ninh Hiểu dọn sạch sẽ. Sau khi vào, hắn thấy ngay nhóc mèo đang hơi ngẩng đầu ngồi xổm dưới đất, trên đầu dán một mảnh giấy, trước mặt là một chiếc hộp nhựa trong suốt đựng những mảnh vỡ của lọ mực bị Thang Viên làm đổ.
Phía sau Thang Viên là bát nước và bát ăn được đổ đầy ắp.
Mèo đen ngồi xổm xuống trước mặt mèo ly hoa, tò mò nhìn mảnh giấy trên đầu nhóc. Đó chỉ là một mảnh giấy trắng hình chữ nhật, bên trên viết mấy chữ đen, trên bàn làm việc còn đặt mấy mảnh giấy trắng cùng kích cỡ.
"Nhóc đang làm gì thế?" Hắn theo bản năng đưa tay định chạm vào mảnh giấy trên đầu Thang Viên. Thang Viên cảm thấy mảnh giấy Ninh Hiểu dán hơi lỏng lẻo, như thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào, thấy chân của mèo đen đưa tới liền theo bản năng né sang một bên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!