Chương 37: (Vô Đề)

Xem ra Ninh Hiểu tạm thời không dựa vào được rồi, không những không đứng cùng phe với mình, mà không chừng còn phản bội vào lúc then chốt, đứng về phía Trâu Trúc.

Thang Viên đang mang bộ mặt nghiêm trọng suy nghĩ thì hai bên má đột nhiên bị nựng một cái: "Đang nghĩ gì thế?"

Thang Viên dùng một chân gạt tay cô ra, đang nghĩ chuyện đại sự cứu mèo đấy.

Ninh Hiểu không trông cậy được rồi, Thang Viên nhớ lại chuyện vừa nãy bị Ninh Hiểu bắt xuống từ nóc xe, liền quay người quay lưng về phía cô, để lại cho cô một cái bóng lưng.

"Vừa nãy em ở trên nóc xe, có biết nguy hiểm thế nào không?" Ninh Hiểu ôm lấy mèo ly hoa xoay nó lại đối mặt với mình, "May mà họ lái xe chậm, nếu lái nhanh mà em bị thương thì phải làm sao?"

Ninh Hiểu lải nhải với mèo một tràng dài, Thang Viên nhìn cô, sau khi nghe lọt tai một lúc cuối cùng cũng lờ mờ hiểu được ý của cô.

Cái chân lông xù ấn lên lòng bàn tay cô, Thang Viên kêu lên một tiếng, biểu thị đã làm hòa với Ninh Hiểu.

Tha thứ cho chị đấy.

Dù sao con người tuy trông có vẻ lợi hại, nhưng vẫn không hiểu được lời mèo nói.

Sau khi nghĩ thông suốt điểm này, Thang Viên đứng dậy, ánh mắt rơi vào túi thịt sấy khô mà Ninh Hiểu vừa mở ra.

Đám mèo đen bị bắt đi không chừng còn chẳng có gì ăn...

Thang Viên nghĩ, tối nay khi ra ngoài tìm đám mèo đen, nhóc còn phải mang theo cả đồ ăn đi cùng.

----------------

Đám mèo đen đang được Thang Viên lo lắng thực ra cũng không quá khổ sở.

Trâu Trúc thích mèo, nên nhân cơ hội trúng phiếu miễn phí liền đưa mèo đi triệt sản. Sau khi mang mèo về, ngoại trừ việc lo lắng mở l.ồ. ng ra chúng sẽ chạy mất nên luôn khóa l.ồ. ng, cô cũng không làm gì khác.

Thậm chí cô còn khui cho mỗi con một hộp pate đặt vào trong l.ồ. ng.

"Ăn cho ngon vào, đừng lãng phí, ăn xong mai đưa mấy đứa đi triệt sản."

Nhưng mèo không hiểu lời cô ấy nói, nên chúng vô cùng khó hiểu trước hành động vừa bắt mèo về, vừa cho ăn cho uống như này.

"Cô ta rốt cuộc muốn làm gì chứ?"

Đại Quất nhăn nhó mặt mày nhìn hộp pate trước mặt, nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng vẫn vùi đầu vào ăn lấy ăn để.

"Không phải cậu nói lo họ sẽ ăn thịt con mèo nào béo trước sao?" Mèo đen nhìn dáng vẻ ăn nghiêm túc của nó, hoàn toàn không thấy chút lo lắng nào về việc thể hình của mình sẽ bị con người thịt trước như lúc nãy nữa.

Mèo cam nuốt thức ăn trong miệng xuống: "Không ăn no thì sao trốn ra ngoài được!"

Đám mèo xung quanh nghĩ thầm, quả thực dường như chính là cái đạo lý này, thế là cũng học theo dáng vẻ của Đại Quất, vùi đầu ăn từng miếng lớn.

------------------

Bởi vì không con mèo nào nhìn ra mục đích của Trâu Trúc, nên có rất nhiều suy đoán về việc này.

Thậm chí có con bắt đầu đoán rằng, hay cô ta chính là kẻ b**n th** ngược đãi mèo để làm thú vui như trong lời đồn.

Thế nhưng, Trâu Trúc cho thêm nước vào l.ồ. ng của mỗi con mèo, đặt một hộp pate, sau đó ở ngoài phòng khách đến hơn chín giờ thì quay người vào phòng ngủ, tiện tay tắt hết đèn.

Trong bóng tối, từng đôi mắt sáng lên, một con mèo nhỏ giọng hỏi một câu: "Cô ta ngủ rồi à?"

"Chắc là ngủ rồi…" Một con mèo khác cũng nhỏ giọng đáp lại.

Sau đó, như đã hẹn trước, đám mèo trong phòng khách không kêu thành tiếng nữa, lẳng lặng bắt đầu tỉ mẩn vật lộn với cửa l.ồ. ng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!