Chương 32: (Vô Đề)

Khoảng thời gian trước, người thường xuyên đến cho hai con mèo nhỏ ăn cũng đối xử rất tốt với những con mèo hoang đó, chính vì vậy mới có nhiều mèo hoang tin tưởng cô ta, để rồi cuối cùng bất ngờ bị cô ta đưa đi hết một loạt.

Hơn nữa, hình như cô ta đặc biệt quan tâm đến mèo con, ngoài mèo trắng nhỏ và mèo cam nhỏ, những con mèo con khác cũng nhận được sự đãi ngộ đặc biệt, chúng thường xuyên được người đó cho ăn đồ hộp và cá khô nhỏ.

Mèo trắng nhỏ khi ăn đồ hộp luôn cảm thấy hương vị có chút quen thuộc, mãi cho đến khi ăn xong mới nhớ ra, vị này quả thực rất giống với thứ mà cô ta từng cho chúng ăn trước đây.

"Chắc là trùng hợp thôi?" Đại Quất không mấy để tâm, mèo đen và Thang Viên cũng nghĩ là trùng hợp, không chừng là do họ tình cờ mua cùng một loại đồ hộp cho mèo cũng nên.

Thế nhưng vì bóng ma tâm lý để lại trước đó, hai con mèo nhỏ tạm thời từ bỏ ý định đi ăn chực.

Mèo đen và Thang Viên lại đi theo Đại Quất đến nơi Trâu Trúc thường xuyên cho mèo hoang ăn vài lần.

"Trông đúng là một người tốt." Thang Viên quan sát một hồi rồi nói một câu như vậy, mèo đen gật đầu bày tỏ sự tán đồng.

Thang Viên và mèo đen không có ý định ăn chực, hai con mèo nằm bò ở đằng xa, nhìn cô đổ thức ăn vào đĩa, thỉnh thoảng có vài con mèo hoang quấn quýt bên chân cô, nhưng khi Trâu Trúc cúi người xuống định v**t v*, chúng chỉ để cô chạm vào hai cái rồi quay người chạy mất.

Và Trâu Trúc cũng nhìn thấy hai con mèo, cô có ấn tượng rất sâu với đôi mèo thường xuyên đi cùng nhau này, so với những con mèo khác cô từng gặp, chúng trông có vẻ vô cùng quấn quýt nhau.

Tuy nhiên đôi khi cô cũng thấy mèo đen ở một mình, trái lại chưa bao giờ thấy cảnh mèo ly hoa đi riêng lẻ.

Không hiểu sao, cô luôn cảm thấy mèo ly hoa trông có vẻ quen mắt, Trâu Trúc nhìn hai con mèo một hồi, cuối cùng cũng xác nhận được nguồn gốc của cảm giác quen thuộc đó: mèo ly hoa này trông khá giống với con mèo ly hoa mà lần trước cô thấy một chủ hộ đang bế.

Nhưng mà, đều là mèo ly hoa cả, trông giống nhau chắc cũng là chuyện bình thường nhỉ?

Hai con mèo quan sát Trâu Trúc, vì chưa tiếp xúc nhiều với hai con mèo này nên cô có chút lưỡng lự đứng ở đằng xa, không dám lại gần vì lo chúng sẽ giật mình bỏ chạy. Trong lúc đó, một con mèo hoang đã ăn no, cọ cọ vào chân Trâu Trúc, rồi đi về phía mèo đen và Thang Viên.

Nó là một con mèo gần đây mới chuyển đến khu vực này, vẫn chưa từng gặp qua mèo đen và Thang Viên.

"Hai cậu không lại ăn chực sao?" Nó ngồi xuống trước mặt hai con mèo, dùng chân rửa mặt, tò mò nhìn bọn họ. Nó đã chú ý đến hai con mèo này một lúc rồi, tưởng rằng họ lo những con mèo bên cạnh Trâu Trúc khó gần.

"Họ không hung dữ với hai cậu đâu." Nó quay đầu liếc nhìn phía sau, đây được coi là nơi mà lũ mèo đều ngầm định là có thể đến ăn chực, sẽ không có con mèo nào xua đuổi những con mèo hoang khác.

Hai con mèo cảm ơn lòng tốt của nó. Ở phía bên kia, Trâu Trúc quan sát bọn chúng một lúc, điện thoại trong túi đột nhiên reo lên: "Alo?"

"Đang cho mèo ăn." Cô cúi đầu nhìn đám sinh vật lông xù xung quanh, chúng đã ăn gần xong, đang nằm rạp dưới đất, mắt lim dim.

Cô cúi xuống nhặt những lá cỏ dính trên ống quần, thuận tay v**t v* một cái trên lưng con mèo vừa đi qua, phụ họa theo lời đối phương: "Hiện tại chúng vẫn còn hơi thiếu tin tưởng tôi."

"Đợi thêm chút nữa." Cô nói rồi hỏi sang chuyện khác, "Lồng mèo đã chuẩn bị xong hết chưa?"

Nghe thấy câu trả lời khẳng định từ đầu dây bên kia, cô thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được, tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể."

Nói đoạn, cô lại cam đoan một câu: "Yên tâm, sẽ không quá thời gian đâu."

Mèo đen dựng tai lên, cuộc đối thoại bên kia hắn có thể nghe thấy rõ ràng, chỉ là có chút không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Trâu Trúc.

Hắn quay đầu nhìn Thang Viên bên cạnh: "Nhóc có hiểu cô ta vừa nói gì không?"

Thang Viên lắc đầu, nhóc cũng chỉ nghe hiểu mỗi từ "mèo", còn những thứ khác thì không rõ lắm.

"Là mèo, có liên quan gì đến chúng ta không?" Mèo đen nhìn cô ta, khẽ nhíu mày.

Gió lười~

Hai con mèo nhỏ lần trước có nhắc đến việc cảm thấy đồ hộp có chút giống với loại chúng từng ăn trước đây, lại nghe nói Trâu Trúc thường cho mèo ăn ở đây cũng là phụ nữ, nên đã đưa ra suy đoán liệu họ có phải là cùng một người hay không.

Mặc dù ba con mèo lớn đều cảm thấy điều đó khó có khả năng, nhưng hai con mèo nhỏ vẫn có chút lo lắng. Mèo đen và Thang Viên suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định dẫn hai con mèo nhỏ qua đó xem thử. Chỗ ở cũ của chúng thực ra không cách đây quá xa, lỡ đâu Trâu Trúc thực sự có quan hệ gì đó với người bắt mèo mà hai con mèo nhỏ đã thấy thì sao.

Hành động của hai con mèo rất nhanh ch. óng, sau khi quyết định xong liền lập tức đi tìm hai con mèo nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!