Sau khi l.i.ế. m lông cho Thang Viên xong, mèo đen buông nhóc ra, mèo ly hoa lăn một vòng rồi đứng dậy, liếc mèo đen một cái rồi nhảy lên bàn.
Mèo đen đã quen với quy trình này, cũng nhảy lên theo, đi về phía cái cốc thủy tinh ở trên đó.
Nhưng Ninh Hiểu rõ ràng vẫn còn nhớ vụ lần trước phát hiện Thang Viên uống nước trong cốc mình, trước khi đi làm nhớ ra nên đã đổ sạch nước trong cốc rồi mới ra khỏi cửa.
Mèo đen đi theo sau Thang Viên, thấy nhóc dừng lại trước cốc thủy tinh một lúc rồi ngồi xuống, hắn bước lên cũng nhìn thấy cái cốc trống trơn.
Không hiểu sao, rõ ràng mỗi ngày trước khi đi Ninh Hiểu đều đổ đầy vào bát nước của Thang Viên, nhưng cả hai con mèo đều thích cảm giác uống nước trong cốc hơn.
Sau khi mèo đen ngồi xuống, mèo ly hoa bên cạnh không nhịn được vươn đầu tới miệng cốc thăm dò, sau đó hơi thất vọng nhìn mèo đen: "Thật sự không có nước rồi."
Mèo đen nghe vậy, nhìn về phía bát nước đặt dưới đất, đang định nói chỗ đó vẫn còn nước thì mèo ly hoa bên cạnh đã nhảy xuống bàn, chạy về hướng khác.
Mèo đen cũng bám theo, đi thẳng vào phòng bếp.
Thang Viên quay đầu nhìn lại, thấy mèo đen có đi theo liền nhảy lên, dừng lại bên cạnh bồn rửa bát, ngoái đầu gọi mèo đen vẫn còn ở dưới: "Anh mau lên đây!"
Sau khi mèo đen nhảy lên, Thang Viên dẫn đầu nhảy vào bồn rửa. Đợi mèo đen cũng xuống theo, nhóc mới tiếp tục động tác tiếp theo, hai chân ấn vào cần gạt, hơi dùng sức một chút, rất nhanh đã có một dòng nước nhỏ chảy xuống.
Mèo đen nhìn động tác thuần thục của nhóc, vừa nhìn là biết trước đây đã không ít lần làm chuyện này.
Vì cả hai con mèo đều chen chúc trong bồn rửa, nên không tránh khỏi bị nước từ vòi chạy ra dội chúng.
Lúc Thang Viên mở vòi nước, dòng nước trực tiếp rơi xuống đỉnh đầu, rồi theo lớp lông chia thành mấy dòng, chảy xuống mặt hoặc dọc theo lưng mèo ly hoa.
Mèo đen nhìn thấy vậy, hắn vốn không bận tâm đến dòng nước nhỏ này, chỉ đơn thuần không thích cảm giác khó chịu khi toàn bộ lông bị ướt sũng như lúc Ninh Hiểu tắm cho thôi.
Thang Viên dịch chuyển cơ thể, sau đó lắc mạnh đầu, rũ sạch nước trên đầu xong liền thò lưỡi ra bắt đầu uống nước.
Tóm lại là cứ nhất quyết không uống nước trong bát mà Ninh Hiểu chuẩn bị là được.
Những giọt nước bị rũ ra không tránh khỏi rơi lên người mèo đen, vì vừa mới ăn hạt xong, cổ họng có chút khô khốc, hắn cũng vươn cổ ghé sát vào dòng nước để uống.
Sau khi uống nước xong, hai con mèo mãn nguyện quay về bên ổ, l.i.ế. m láp cho nhau những sợi lông bị ướt khi uống nước, rồi chui vào trong ổ, đầu sát bên đầu, chen chúc ngủ cùng nhau.
Cái đuôi của mèo ly hoa đưa lên ngoe nguẩy một lát rồi đặt lên chân sau của mèo đen, mèo đen hé mắt ra một khe nhỏ, rồi cũng đưa đuôi mình sát lại đó.
------------------
Có lẽ dạo này cuộc sống quá đỗi dễ chịu nên hai con mèo ngủ quên cả thời gian, cho đến khi tiếng động cơ ô tô vang lên ngoài cửa, tai mèo đen khẽ động đậy, mở mắt nhìn quanh, một lát sau mới nhớ ra mình đang ở trong ổ của Thang Viên.
Tiếng ô tô ngoài cửa nghe rất quen, khả năng cao là Ninh Hiểu đã về.
Thang Viên ở bên cạnh cũng bị đ.á.n. h thức, nhóc mơ màng hé mắt thì thấy mèo đen đã đứng dậy, hai chân trước đã đặt ra ngoài ổ.
Gió lười~
Mèo đen vừa định rời đi thì cảm thấy đuôi mình bị c.ắ. n lại, hắn khựng bước, quay đầu nhìn mèo ly hoa phía sau, chưa kịp lên tiếng thì chân sau cũng bị hai cái chân mèo ôm lấy.
Ý định ban đầu của mèo đen là không muốn làm nhóc thức giấc, nhưng tiếng Ninh Hiểu về thực sự không nhỏ chút nào. Thang Viên lúc này vẫn chưa tỉnh táo hẳn, thấy mèo đen muốn đi, nhóc theo bản năng muốn giữ bạn mình lại.
Mèo đen duỗi một chân định ấn nhóc nằm lại, ngoài cửa đã loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân của Ninh Hiểu: "Ninh Hiểu sắp vào rồi."
Nếu không đi ngay, đợi cô ấy về mở cửa sẽ phát hiện có hai con mèo đang nằm trong ổ.
Thang Viên ngẩn ra một chút, cũng hiểu ra điều này, liền buông hai chân đang bám lấy mèo đen ra rồi bật dậy.
"Anh đi đường nào?" Thang Viên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!