Nhóc theo bản năng muốn cúi đầu nhìn lông trên người mình, nhưng vì đầu đang bị kẹt trong cốc nên không cúi xuống được.
Ninh Hiểu giúp nhóc rút đầu ra khỏi cốc, không nhịn được lại nhìn đống lông tơ, rồi xoa đầu mèo ly hoa một cái, động tác đã nhẹ nhàng hơn trước nhiều: "Sao em lại rụng nhiều lông thế này?"
"Không được…" Ninh Hiểu ôm mèo nhíu mày, "Vài ngày nữa vẫn phải đưa em đi bệnh viện khám lại xem sao."
Nói xong, ánh mắt cô lại rơi vào bát ăn gần như chưa động đến của Thang Viên.
Mặc dù Ninh Hiểu cũng lo Thang Viên béo quá sẽ không tốt cho sức khỏe, nhưng khi lượng ăn của nhóc giảm mạnh, cô lại là người lo lắng nhất.
Thế nhưng, dù trước mặt Ninh Hiểu nhóc ăn rất ít, nhưng cân nặng khi đo của Thang Viên chỉ có tăng chứ không giảm.
Mèo đen ngồi bên cửa sổ, nhìn Ninh Hiểu vẫn chưa chú ý đến đống tiền ngoài cửa, trong mắt không tự chủ được mà lộ vẻ sốt ruột.
Đang nhìn vào trong nhà thì bên cạnh bỗng xuất hiện thêm một con mèo khác. Mèo đen quay đầu lại thấy là mèo cam, nó đã giấu kỹ con cá ăn dở rồi, vì tò mò phản ứng của Ninh Hiểu nên chạy tới xem náo nhiệt.
"Cô ấy vẫn chưa phát hiện ra à?" Mèo cam ngồi xổm xem một lúc rồi hỏi mèo đen bên cạnh.
Mèo đen lắc đầu, Ninh Hiểu vẫn đang còn tính sổ vụ Thang Viên dùng cốc của cô uống nước kia kìa.
Thực ra không phải chỉ mình Thang Viên dùng, mèo đen cũng đã dùng vài lần, chỉ là Ninh Hiểu không hề biết sự hiện diện của mèo đen.
Mèo đen và mèo cam ngồi đợi bên ngoài thêm một lúc, cho đến khi mèo cam bắt đầu mất kiên nhẫn thì Ninh Hiểu mới đặt Thang Viên xuống đất. Thang Viên vừa mới cãi nhau "người nói gà mèo nói vịt" với Ninh Hiểu xong, nhìn thấy hai con mèo trên cửa sổ mới chợt nhớ ra mục đích lúc về của mình, bèn c.ắ. n gấu quần Ninh Hiểu cố kéo cô ra phía cửa.
Ninh Hiểu thuận theo ý nhóc đi ra cửa, rồi nhìn thấy đống giấy màu hồng mà Thang Viên chất đống ở đó.
Cô cúi người nhặt lên, rút một tờ xem đi xem lại: "Mang một đống vé vào cổng vứt đi của điểm du lịch về cho chị làm gì?"
Gió lười~
Thang Viên ngồi bệt dưới đất, ngước đầu nhìn Ninh Hiểu, ánh mắt lộ vẻ đắc ý và mong chờ.
Nhưng đợi một lúc mà chẳng thấy phản ứng như nhóc mong đợi, Thang Viên đột ngột quay người chạy vào phòng khách.
Mèo đen bên cửa sổ nhìn nhóc nhảy phắt lên sofa cũng đầy thắc mắc.
Trước khi Ninh Hiểu kịp đi tới, Thang Viên đứng trên sofa, c.ắ. n mở khóa kéo túi xách của cô, lôi từ bên trong ra một tờ một trăm tệ, rồi ngậm nó chạy đến trước mặt Ninh Hiểu.
Mèo đen nhìn tờ giấy màu hồng đó, quay sang hỏi mèo cam bên cạnh: "Tờ tiền này trông không giống lắm với tiền chúng ta nhặt được nhỉ?"
Mèo cam nhớ lại cái nhìn lờ mờ thoáng qua khi nãy, giọng lưỡng lự: "Hình như có hơi khác một chút?"
Còn Thang Viên đã dừng lại trước mặt Ninh Hiểu. Nhóc đặt số tiền lấy ra từ trong túi xách của Ninh Hiểu và số tiền mình cùng mèo đen nhặt được lại với nhau, rồi đẩy về phía Ninh Hiểu.
Nhóc ngẩng đầu nhìn Ninh Hiểu: "Em cũng có tiền đây, cho chị cầm lấy mà dùng!"
Ninh Hiểu ngây người một lúc, rồi từ hành động của Thang Viên, cộng thêm việc dạo gần đây nhóc ăn ngày càng ít và không còn đòi đồ ăn vặt nữa, cô mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Ninh Hiểu cúi người ôm mèo lên, gọi tên nhóc: "Thang Viên…"
Trong lòng cô vang lên tiếng mèo kêu đáp lại.
"Nhà chúng ta vẫn còn tiền mà." Cô dụi mặt vào nhóc mèo trong lòng, giọng kiên định, "Em yên tâm, chỉ cần chị còn một hớp canh, thì chắc chắn sẽ có một miếng thịt cho em ăn!"
Ninh Hiểu ôm nhóc mèo trong lòng, nhớ lại dạo gần đây nhóc không hề ăn đồ ăn vặt, càng nghĩ càng thấy xót xa, ôm mèo chuẩn bị đi lật tung chỗ đồ ăn vặt vốn giấu đi để giảm cân cho mèo cho nhóc ăn.
Khi đi ngang qua phòng khách, Ninh Hiểu theo bản năng liếc nhìn về phía cửa sổ. Một con mèo đen đang ngồi xổm trên bệ cửa sổ, đôi mắt màu xanh lục nhìn chằm chằm vào bên trong, không biết là đang nhìn nhóc mèo trong lòng cô hay là nhìn chính cô.
Khi Ninh Hiểu nhìn qua, con mèo đen dường như sững lại, rồi quay người nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!