Chương 13: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, mèo ly hoa vùi đầu vào bát ăn vài miếng đại khái rồi vội vã chạy lên tầng, lôi hết đống đồ ăn vặt mình cất giữ được ra chất đống bên cửa, sau đó chui ra khỏi cái cửa nhỏ.

Còn mèo đen khi nghe thấy tiếng động cơ ô tô khởi động liền biết Ninh Hiểu chắc là đã ra ngoài, vì thế trực tiếp đến sân đợi Thang Viên xuất hiện. Không lâu sau, Thang Viên quả nhiên chui ra từ cửa nhỏ, thấy mèo đen đang đợi mình thì mắt sáng rực, trực tiếp chạy từ bên kia tới chỗ hắn, rồi kéo hắn đi về phía cửa nhà.

Mèo đen thuận theo đi cùng đến, rồi thấy mèo ly hoa dừng lại ở cửa, dùng đầu tì vào tấm gỗ, để lộ một khe hở không hề hẹp, sau đó dùng chân lôi hết đống đồ ăn vặt mình mang tới ra, xếp thành một đống trước mặt mèo đen.

Sau khi quen biết mèo đen, đống đồ ăn vặt mà Thang Viên vốn giấu ở khắp các ngóc ngách trong nhà đã lần lượt bị nhóc lôi ra hết để chia sẻ cùng mèo đen.

Thực tế thì thời gian cả hai quen nhau cũng không phải quá dài. Ninh Hiểu cũng từng đưa Thang Viên đi giao lưu với những con mèo khác, mặc dù Thang Viên cũng có thể ở chung với chúng khá tốt, nhưng để nhóc chủ động lôi hết đống đồ ăn vặt giấu kín của mình ra thì chỉ có duy nhất mình mèo đen. Trong khoảng thời gian sau khi họ quen nhau, Thang Viên đã hoàn toàn dọn sạch kho dự trữ của mình rồi.

Mặc dù chính Thang Viên cũng chưa hiểu rõ tại sao mình lại thích mèo đen đột nhiên xuất hiện này đến thế, nhưng nhóc nghĩ, dù sao chỉ cần ở bên cạnh hắn chơi đùa vui vẻ là đủ rồi.

Nhóc nghĩ, một con mèo sao phải cân nhắc nhiều vấn đề thế làm gì?

Nhóc thích mèo đen, mèo đen trông cũng rất thích nhóc, khi ở bên nhau rất vui vẻ, nguyên nhân thực ra không quan trọng.

Có lẽ mèo đen vốn dĩ là kiểu mèo khiến đồng loại vừa nhìn thấy đã yêu thích rồi.

----------------

Mèo đen nhìn đống đồ ăn vặt được mèo ly hoa xếp lại trước mặt, lúc mới đầu hắn còn có chút kinh ngạc vì hành động này của nhóc, sau đó cũng dần quen, hắn ngậm một gói cá khô rồi đẩy chỗ còn lại về phía Thang Viên.

Hắn nhìn Thang Viên, đang định nói gì đó thì mèo ly hoa như sực nhớ ra điều gì, lại chui tọt vào bên trong cửa nhỏ.

Mèo đen nhìn cái đuôi đó lướt vào trong, nhưng một lát sau, một cái đầu mèo lại ló ra.

Thang Viên chớp chớp mắt, nhìn mèo đen đang ngồi xổm ngoài cửa: "Anh muốn ăn cá không?"

Gió lười~

"Cái gì?" Mèo đen ngẩn ra, nhất thời chưa hiểu ý, hắn cúi đầu nhìn gói cá khô bên cạnh, đây chẳng phải là cá sao.

Sau đó, hắn đột nhiên nhận ra, Thang Viên nói không phải là cá khô, mà là cá sống.

Lúc này, mèo ly hoa đã quay đầu đi vào trong, mèo đen nghe thấy nhóc vui vẻ nói một câu: "Lát nữa chúng ta cùng ăn cá nhé!"

Mèo đen dĩ nhiên không có ý kiến gì, nhưng đối với hành động chui vào nhà của Thang Viên thì có chút không hiểu, nếu muốn ăn cá, không phải nên đi ra hồ sao?

Trong nhà làm gì có cá.

Mèo đen đang mải suy nghĩ thì trong nhà đột nhiên vang lên tiếng động.

"Nhóc làm sao thế?" Mèo đen cao giọng hỏi một câu.

Vài phút sau, hắn nghe thấy tiếng đáp lại hơi ngắc ngứ của Thang Viên: "Em không sao."

Nhóc hình như vừa nhả thứ gì đó ra, rồi lại bảo mèo đen: "Em ra ngay đây."

Mèo đen liền đợi ở cửa, khoảng mười phút sau, cửa nhỏ bị đẩy ra, lộ ra một cái đầu mèo ướt mất một nửa, lớp lông nhung trên đầu bị thấm nước kết thành từng lọn, miệng còn tha một con cá vàng đang quẫy đạp tưng bừng. Đuôi cá xòe rộng trong nước vốn to gần bằng cơ thể, nay bị mèo tha ra thì xếp chồng lớp lên nhau, cả con cá to gần bằng đầu mèo.

Thang Viên đặt con cá trước mặt mèo đen, không đợi hắn kịp mở miệng đã quay người trở vào trong, chỉ để lại mèo đen đối mắt với con cá vàng đang mở to mang vì thiếu nước, đuôi đập thình thịch trên mặt đất.

Thang Viên đi đi lại lại mấy chuyến, xếp bốn con cá vàng lần lượt giữa mình và mèo đen rồi mới dừng lại.

Mèo đen nhìn cái chân lông xù của mèo ly hoa khều khều mấy con cá, sau đó đặt hai con trong số đó trước mặt hắn, hai con nhỏ hơn thì đặt trước mặt nhóc.

"Anh hai con, em hai con." Thang Viên rất hài lòng với cách phân chia của mình.

Mèo đen nhìn nhóc như đang khoe công, sau khi rũ nước trên người dưới nắng thì đẩy con cá về phía hắn. Mèo đen nhìn nhóc, nhưng lại nhớ tới đêm đầu tiên dắt nhóc đi chơi về, Thang Viên ngay sau đó đã bị Ninh Hiểu tóm đi tắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!