Hôm trước vừa bắt Thang Viên đi tắm, hôm sau Ninh Hiểu đã lấy cá khô ra để dỗ mèo.
Ninh Hiểu đặt hai con cá khô trước mặt Thang Viên. Nhóc mèo ly hoa khịt khịt mũi, liếc nhìn cô một cái rồi quay đầu đi, dùng m.ô.n. g đối diện với cô.
Ninh Hiểu quá quen với bộ dạng này của Thang Viên, chẳng phải là chê cá khô ít sao?
Cô không chút do dự lấy thêm hai con nữa. Thang Viên quay đầu lại, nhưng nhìn một cái rồi lại quay đi.
"Vẫn chưa đủ à?" Một tay Ninh Hiểu v**t v* cái lưng mượt mà của nhóc mèo ly hoa, rồi lấy thêm vài con nữa: "Chỉ bấy nhiêu thôi, không thể nhiều hơn được đâu."
Thang Viên nhìn nhìn, vẫn có chút không hài lòng, hai cái chân bấu vào người Ninh Hiểu, rồi vươn một chân ra định với lấy cái túi trong tay cô.
Ninh Hiểu xem xét, vốn dĩ lượng cá đưa cho Thang Viên là mức mọi khi cô vẫn dùng để dỗ nhóc, nhưng Thang Viên trước đây vốn luôn hài lòng thì lần này lại tỏ ra chưa thỏa mãn.
"Được rồi." Ninh Hiểu đối mắt với nhóc một hồi, đành thỏa hiệp trước: "Thêm hai con nữa, không thể nhiều hơn thật đấy."
Mấy hôm trước cô bế Thang Viên đi tìm bạn thân chơi, còn nghe cô ấy nói Thang Viên hơi béo.
"Hiểu Hiểu à, Thang Viên nhà bà có phải cũng nên kiểm soát cân nặng một chút rồi không."
Ninh Hiểu nhớ lại sức nặng cảm nhận được khi tối qua tắm cho Thang Viên, nhìn nhóc mèo ly hoa đang cúi đầu tha cá khô dưới đất với vẻ tạm hài lòng. Thực ra Thang Viên cũng không tính là quá béo, nhưng sức ăn của nó so với những con mèo cùng cân nặng dường như lớn hơn nhiều, mỗi lần ăn sạch sành sanh hạt mèo xong vẫn còn quấn quýt quanh chân người ta để đòi ăn vặt.
Ninh Hiểu bế Thang Viên lên, nhìn trái nhìn phải rồi lẩm bẩm một câu: "Rõ ràng đâu có béo lắm đâu."
Cô nựng nhóc vài cái: "Em nói đúng không, Thang Viên."
Thang Viên không biết Ninh Hiểu đang nói gì, nhưng vẫn kêu lên một tiếng phụ họa, rồi được Ninh Hiểu áp mặt vào dụi dụi một hồi mới đặt xuống.
Thang Viên sau khi chạm đất liền tha chỗ cá khô Ninh Hiểu cho vào trong bát ăn. Ninh Hiểu đi theo sau, thấy nhóc bỏ cá vào bát nhưng không ăn ngay: "Bây giờ em chưa ăn thì đòi nhiều thế làm gì?"
Thang Viên ngồi xổm trước mặt cô, kêu một tiếng với vẻ mặt ngây thơ, rồi đẩy cái bát ăn của mình ra sau lưng.
Toàn bộ hành động biểu đạt ý tứ vô cùng rõ ràng: Đã vào bát của em thì là cá của em, đừng hòng lấy lại.
Sau khi tiễn Ninh Hiểu rời đi, Thang Viên vẫn có chút không yên tâm. Nhóc thò đầu ra từ cái cửa nhỏ Ninh Hiểu đặc biệt làm riêng cho mình, phát hiện Ninh Hiểu đã đi thật rồi mới rụt đầu lại, nhanh chân chạy tót lên tầng, kéo một cái ngăn kéo ra rồi chui đầu vào trong.
Là một nhóc mèo năng động, Thang Viên sau khi dọn đến không lâu đã thông thuộc mọi ngóc ngách của căn nhà này, bao gồm cả bình hoa trên tủ, dưới gầm ghế sofa, và các ngăn kéo trong phòng.
Đây đều là những nơi Thang Viên dùng để giấu đồ ăn vặt xin được từ chỗ Ninh Hiểu.
Nhưng Ninh Hiểu tạm thời vẫn chưa biết gì về chuyện này. Thang Viên có rất nhiều kinh nghiệm trong việc giấu đồ ăn, thường là trước khi bị Ninh Hiểu phát hiện đã có thể âm thầm giải quyết sạch chỗ đồ giấu kín đó.
Ở phía bên kia, mèo đen sau khi giải quyết xong bữa sáng của mình liền nằm sấp trên cây trong sân chờ đợi, nhưng đợi mãi đến khi Ninh Hiểu đã đi rồi vẫn không thấy bóng dáng nhóc mèo ly hoa xuất hiện.
Mèo đen vẫy vẫy cái đuôi, trong mắt lộ ra vài phần sốt ruột.
Hắn nhớ lại tiếng mèo kêu nghe được tối qua, nhìn về phía ngôi nhà, ánh mắt có chút do dự, chẳng lẽ vì tối qua sau khi về bị bắt đi tắm nên nhóc giận rồi sao?
Mèo đen nhanh ch. óng phủ định ý nghĩ này, hắn và Thang Viên ở bên nhau không ít, nhóc sẽ không vì những chuyện này mà tức giận.
Vậy là đã xảy ra vấn đề gì rồi sao?
Mèo đen có chút đắn đo.
Hắn rời khỏi cây, nhảy lên bệ cửa sổ rồi nhìn vào bên trong. Phòng khách trống không, cánh cửa sổ đêm qua không đóng đã bị Ninh Hiểu phát hiện và khép lại. Ngăn cách bởi lớp kính, mèo đen không nghe thấy âm thanh bên trong.
Thế nhưng, một con mèo muốn vào nhà luôn có rất nhiều cách, huống chi Ninh Hiểu vì để thuận tiện cho Thang Viên đã đặc biệt đục một cái cửa nhỏ trên cửa chính cho mèo ra vào.
Mèo đen thò đầu vào trong, sau đó gọi Thang Viên một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!