Chương 1: (Vô Đề)

Mèo đen đang định chợp mắt một chút thì nghe thấy mấy tiếng mèo kêu khe khẽ.

Hắn đứng dậy khỏi mặt đất, vươn người ngáp một cái, rồi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ở đó là hai con mèo con, một con màu cam và một con màu trắng.

Hai con mèo con không phải là anh em cùng lứa, con màu cam hơi lớn hơn con còn lại một chút.

Cách đây ít lâu, con mèo cam kia đột nhiên xông vào khu vực này của hắn. Sau khi dè dặt nán lại vài ngày, phát hiện mèo đen không có ý đuổi mình đi, nó quyết định tạm thời ở lại một chỗ cách hắn không xa.

Ít bữa sau, nó lại dắt đâu về một con mèo trắng vừa bị mẹ đuổi ra ngoài tự lập, cùng sống chung.

Mèo đen không để hai con mèo con này vào mắt, mặc định cho phép chúng ở lại đây.

Hắn có thói quen đuổi lũ ch. ó hoang xung quanh, nên đối với hai con mèo còn chưa trưởng thành mà nói, nơi này vẫn an toàn hơn nhiều so với thế giới bên ngoài.

So với con mèo cam xuất hiện trước, con mèo trắng xuất hiện sau có vẻ lanh lợi hơn hẳn.

Ngay ngày đầu tiên cùng mèo cam xin được thức ăn từ con người, nó đã chia một phần thức ăn xin được và chất đống ở vị trí mà hắn có thể nhìn thấy.

Tuy nhiên, hắn không cần thức ăn từ mèo con nên không hề động vào. Sau vài lần như vậy, hai con mèo cũng hiểu ý, chúng lặng lẽ sống gần nơi ở của hắn và không có thêm hành động nào khác.

Trên đường đi săn, hắn thường xuyên nhìn thấy mèo trắng dẫn theo mèo cam đứng bên vệ đường, kêu "meo meo" với người qua kẻ lại, thỉnh thoảng còn lăn lộn trên đất để đổi lấy thức ăn.

Hôm nay cũng vậy, sau khi nhận được đủ thức ăn từ con người, mèo trắng dẫn mèo cam quay trở lại đây.

Hắn nghe tiếng hai con mèo chụm lại thì thầm với nhau, tuy nhỏ tuổi hơn nhưng mèo trắng lại chiếm vị trí chủ đạo giữa hai con.

Hắn nghe một lát rồi sải bước đi về phía hai con mèo.

Thấy mèo đen, cả hai con mèo đều có chút cảnh giác. Thời gian qua, tuy mèo đen biết sự hiện diện của chúng nhưng chưa từng có hành động gì.

Hai con mèo con nép sát vào nhau, vẻ mặt nghiêm trọng: Chẳng lẽ bây giờ mèo đen muốn đuổi chúng đi sao?

Hắn cũng chú ý đến biểu hiện của chúng, dừng lại khi vẫn còn cách một khoảng.

"Chiều nay anh mày sẽ rời khỏi đây." Vốn dĩ sáng nay hắn đã định đi, nhưng nghĩ đến việc ở đây còn hai con mèo chưa trưởng thành nên mới nán lại thêm một chút.

Hai con mèo con đối diện mở to mắt, trông có vẻ hơi ngẩn ngơ.

"Khu này gần đây có người đang bắt mèo hoang, hai đứa cũng nên sớm rời đi đi." Không chỉ mèo, mà ch. ó hoang ở khu này thời gian qua cũng mất tích không ít. Những con mèo và ch. ó hoang còn lại sau khi quan sát một thời gian thì phần lớn đều quyết định rời đi, hắn cũng là một trong số đó.

Dù sao làm một con mèo, dù có lợi hại đến đâu cũng không thể đấu lại con người.

Hắn nhắc nhở chúng một câu rồi quay lưng bỏ đi.

Ngày hôm trước hắn đã tìm được chỗ ở tiếp theo, đó là một căn nhà có sân nhỏ, trong sân còn có một cái cây.

Mấy ngày trước hắn đã đi khảo sát thực địa, căn nhà đó không có người ở. Trong căn nhà này còn có một hồ nước không hề nhỏ, thỉnh thoảng có cá nổi lên mặt nước.

Không phải con người nào cũng thân thiện với mèo, điểm "không có người ở" này đối với hắn mà nói là vừa vặn nhất.

Sau khi nhắc nhở hai con mèo con, hắn mang theo tài sản duy nhất của mình là một hộp đồ đóng hộp đã hết hạn chưa mở nắp, chuyển đến chỗ ở mới.

Thế nhưng hắn không ngờ tới là, mới dọn đến chỗ mới chưa được mấy ngày thì nơi này đã có người dọn vào ở.

Lúc họ dọn vào đúng vào buổi trưa, hắn sau khi ăn no uống say đang nằm bò trên chạc cây nghỉ ngơi, vừa nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng ô tô vang lên trước cửa.

Người dọn vào là một người phụ nữ, trên tay cô ấy còn mang theo một cái túi vận chuyển mèo. Sau khi vào nhà, cô mở túi ra để con mèo bên trong đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!