Chương 39: (Vô Đề)

Để phù hợp với giai điệu của violin, Thẩm Nam Tự đã thay đổi giai điệu ban đầu trở nên uyển chuyển và du dương hơn.

Tôi ôm con thỏ của cậu ta ngồi trên ghế sô pha nhỏ.

Con thỏ rất ngoan, một cục bông nhỏ nép vào trong lòng tôi không nhúc nhích, trong miệng nhai òm ọp òm ọp một cây cỏ.

Thẩm Nam Tự trước mặt nhướng mày, chăm chú biểu diễn violon.

Mặc dù địa điểm đơn sơ, nhưng cậu ta vẫn tao nhã và rắn rỏi, giống như một quý ông trẻ tuổi đứng ở giữa đại sảnh vàng.

Gió đêm, sân thượng, tiếng đàn, ánh đèn mờ ảo, con thỏ nhỏ mềm ấm, còn có căn cứ bí mật chưa bị người khác phát hiện.

Cùng với Thẩm Nam Tự.

Tất cả tạo nên một ký ức đặc biệt trong đêm nay.

Sau đó cậu ta mời tôi khiêu vũ, nhảy theo giai điệu đơn giản, tiếp cận nhau theo bản năng dưới màn đêm, xoay tròn, nhảy múa, khán giả chỉ là một con thỏ nhỏ có đôi tai cụp màu nâu.

Nụ hôn diễn ra tự nhiên, nhẹ nhàng lưu luyến giống như ánh trăng đêm nay.

Tôi nghe rõ nhịp tim của mình, giống như có một con thỏ nhỏ đụng vào đó.

Thời Lộ. Hơi thở trầm thấp của Thẩm Nam Tự phả vào tai tôi:

"Tim của anh đập rất nhanh. Là vì em sao?"

Tôi đặt trán lên vai cậu ta, khẽ ừ một tiếng.

Không ai có thể không rung động trước tình yêu chân thành và nồng cháy, kể cả khi chưa bắt đầu yêu.

Thẩm Nam Tự vẫn chưa nói cho tôi biết lý do tại sao cậu ta thích tôi, có thể đó là bí mật của cậu ta, có thể là có nguyên do khác, hoặc có thể giống như cậu ta nói:

"Bây giờ em chỉ muốn anh hạnh phúc."

Về đến nhà thì trời đã khuya, Thẩm Nam Tự đưa tôi đến dưới lầu, ôm tôi rất lâu, cho đến khi gần tới giờ đại học A đóng cổng mới lưu luyến rời đi.

Tôi tự mình lên lầu, đang chuẩn bị mở cửa, phát hiện cửa không khóa.

Là tôi quên mất sao…

Đẩy cửa bước vào, ở lối đi có một ngọn đèn nhỏ, mùi khói nhàn nhạt bay qua đây.

Nếu tôi nhớ không lầm thì Phó Chi Hành chưa bao giờ hút thuốc ở nhà.

Tôi bước đến phòng khách, thấy một bóng người cao lớn ngồi trên thảm dựa lưng vào sô pha, như là ngủ rồi, lại như là đang ngẩn người, trong tay là cái gạt tàn thuốc không biết tìm ở đâu ra, bên trong có năm sáu tàn thuốc xiêu vẹo, dáng vẻ giống như đã đợi rất lâu.

Nghe thấy tiếng động của tôi, Phó Chi Hành quay đầu nhìn qua, đầu tóc bù xù, mắt đỏ hoe, vừa thấy thì biết uống không ít rượu.

Hắn không nói gì, ánh mắt nhìn theo tôi, ngơ ngác nhìn tôi cởi áo khoác ra rồi treo lên, đi tới quầy bar rót hai ly nước, trở lại phòng khách đặt một ly trước mặt hắn.

Hắn ngẩn ra một chút, cúi đầu nói: Xin lỗi em…

Trong phòng khách không bật đèn, ánh trăng mờ ảo chiếu vào, làm cho khuôn mặt của Phó Chi Hành trông có vẻ thâm thúy:

"Anh biết em không thích anh hút thuốc…"

Tôi rũ mắt nhìn thoáng qua gạt tàn thuốc trên mặt đất, không nói gì.

"Hôm nay anh… không tính trở về." Có lẽ bởi vì uống say, Phó Chi Hành nói rất chậm:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!