Chương 6: (Vô Đề)

14

Ngày hôm đó, huynh ấy lại kéo ta vào cung, nói Hoàng hậu vừa có được một bức tượng san hô đỏ tuyệt đẹp, nhất định phải đưa ta đi mở mang tầm mắt.

Vừa tới cung Phượng Nghi, huynh ấy đã bị công công bên cạnh Hoàng thượng mời đi.

Hóa ra đêm hôm trước, huynh ấy nhân lúc Nhị hoàng tử ra cung uống rượu, lại trùm bao người ta, bên trong còn nhét cả một ổ rắn sống.

Hoàng hậu nắm lấy tay ta, ôn tồn nói: "Bản cung đã tìm cho con một vị đại phu chuyên trị tật nói lắp, vài ngày tới sẽ mời vào Vương phủ."

Vành mắt ta nóng lên, gật đầu thật mạnh. Đại hoàng tử đúng lúc đi tới, liền đi cùng ta tìm Tống Quân Huyền.

Đi ngang qua Ngự Hoa Viên, tình cờ gặp một nhóm quý nữ nhà quyền quý đang đặt tiệc, Chu A Mãn cũng có mặt trong đó.

Có kẻ liếc thấy ta, bóp nghẹt giọng nói: "Đại hoàng tử, sao ngài lại đưa hạng… ăn mày này vào cung vậy?"

Sắc mặt Đại hoàng tử sa sầm xuống: "A Thu là Huyện chủ do chính phụ hoàng sắc phong. Còn các ngươi… chẳng qua chỉ là những kẻ bình dân dựa dẫm vào bóng quan mà thôi."

Mấy người đó nhất thời mặt cắt không còn giọt máu.

Ả ta che miệng cười khẽ: "A Mãn nói không sai, Tiêu Dao Vương chắc chắn là bị ả ám bùa rồi, nên mới mê muội đến thế!"

Chu A Mãn dịu dàng tiến lên: "Đại hoàng tử, A Thu tiểu thư… trước đây từng tới Hầu phủ mạo nhận thân thích, sau khi bị vạch trần mới nương nhờ Vương phủ."

[Thừa lúc núi không có hổ, lũ tiểu nhân này dám liên thủ công kích muội muội sao?!]

[Giờ thì đắc ý đi, lát nữa có chỗ cho các người khóc đấy!]

Đại hoàng tử che chở ta sau lưng: "Chuyện này ta biết. Ta tin tưởng cữu cữu, thực giả thế nào, vẫn chưa có định luận."

Nụ cười của Chu A Mãn khựng lại.

Lục công chúa giậm chân: "Đại ca! Huynh vậy mà lại giúp một người ngoài sao?"

"Ta tin A Thu." Giọng Đại hoàng tử rất bình ổn.

Lục công chúa tức giận lườm ta, không ra tiếng làm khẩu hình: "Ngươi cứ đợi đấy."

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ta. Nàng ta chẳng qua cũng chỉ hơn ta hai tuổi, ta không sợ.

Tống Quân Huyền nghe tin ta bị đám người Lục công chúa bắt nạt, khi người vẫn còn ở trong cung chưa đi, quay ngoắt cái đã mò tới điện phụ nơi Nhị hoàng tử hay đi vệ sinh.

Thừa lúc không ai để ý, huynh ấy đá một cái khiến Nhị hoàng tử vừa mới giải quyết xong rơi tọt xuống hố phân.

Lý do là, ai bảo Lục công chúa là muội muội ruột của hắn ta.

Làm xong chuyện này, huynh ấy dắt ta chuồn lẹ như bay.

15

Vị đại phu do Hoàng hậu tiến cử chẳng bao lâu đã vào Vương phủ. Sau khi bắt mạch, đại phu nói tật nói lắp của ta thời gian còn ngắn, có thể chữa được.

Từ đó ngày ngày châm cứu, kết hợp luyện tập ngôn ngữ. Ta cực kỳ sợ những cây kim bạc dài loằng ngoằng kia, nhưng sắc mặt Tống Quân Huyền còn trắng hơn cả ta.

Ngón tay huynh ấy run rẩy, nhìn chằm chằm vị đại phu: "Ông, ông đừng châm nhầm huyệt đạo nhé… liệu có làm người ta ngốc đi không? Ông đã chữa cho mấy người rồi? Kim này… có đau không?"

Đại phu bị huynh ấy lải nhải đến nhức cả đầu, bèn dứt khoát nói: "Vương gia nếu không tin, chi bằng tự mình thử một lần?"

Tống Quân Huyền do dự một lúc, vén tay áo lên, đưa cánh tay ra như thể đi chịu chết: "Ông châm đi! Nhẹ tay thôi đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!