Chương 5: (Vô Đề)

12

Huynh ấy đặc biệt chọn một ngày, nhân lúc Chu Úc Xuyên cùng đồng môn tụ tập ở tửu lầu, dắt ta qua đó "tình cờ" gặp mặt.

"Chao ôi, muội muội ta nay đã là Huyện chủ rồi."

"Không giống như mấy thứ hàng giả kia… nay không biết rốt cuộc ai mới là kẻ xuất thân hèn kém đây?"

Chu Úc Xuyên liếc nhìn ta, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt: "Bò ra từ đống ăn mày, tâm cơ quả nhiên thâm sâu."

Tim ta chợt nhói đau, nước mắt suýt chút nữa trào ra. Vội vàng tự nhủ trong lòng: Không đau lòng, không đau lòng… ca ca chỉ là bị lừa thôi. Huynh ấy rõ ràng… hồi nhỏ đối xử với ta tốt nhất.

Mẹ nói, ca ca ngưỡng mộ người khác có muội muội, biết tin mẹ mang thai liền ngày ngày đòi có muội muội. Sau khi ta sinh ra, huynh ấy luôn giành bế ta, đến cha cũng không chen vào được.

Nếu ta khóc một tiếng, huynh ấy liền cuống quýt cả lên.

Tại sao bây giờ lại trở nên thế này?

Không, huynh ấy không đổi. Huynh ấy chỉ là đem tất cả những điều tốt đẹp đó trao cho Chu A Mãn mà thôi.

Dòng chữ nói, Chu A Mãn muốn gì, huynh ấy sẽ cho nấy. Nếu không đủ tiền, huynh ấy sẽ liều mạng nhận thêm việc để kiếm.

Cả Hầu phủ ai ai cũng yêu quý nàng ta, vì miệng nàng ta ngọt như mật, khiến ai nấy đều vui vẻ.

Tống Quân Huyền vung một nắm đấm tới.

"Chu Úc Xuyên, ngươi mù mắt hay là mù cả tim rồi? A Thu mới là muội muội ruột của ngươi! Chỉ vì nàng nói chuyện không lưu loát mà ngươi đến tra cũng không thèm tra sao?"

Chu Úc Xuyên lau khóe miệng, lạnh lùng cười khẩy: "Muội muội ta thông minh như ngọc, thiên tư tuệ chất, sao có thể là một kẻ nói lắp?"

[Hóa ra hắn ta vì tật nói lắp mà phủ nhận muội muội ruột sao?!]

[Nói lắp thì sao chứ! Nói lắp đụng chạm gì đến ngươi à?!]

[Tật nói lắp của muội muội là do tổn thương sau này gây ra, nhỡ đâu sau này chữa khỏi thì sao?!]

Đầu óc ta "uỳnh" một tiếng, thân hình lảo đảo.

Hóa ra… ca ca là vì chuyện này mới thà tin Chu A Mãn sao? Cho nên huynh ấy mới không muốn đi sâu tìm hiểu, không muốn điều tra kỹ càng?

Tống Quân Huyền cười lạnh lẽo.

"Tốt lắm, rốt cuộc cũng nói ra lời thật lòng rồi. Ngươi có bao giờ nghĩ tới, kẻ nói lắp mà ngươi chê bai, có lẽ chính là muội muội ruột lưu lạc bên ngoài của ngươi không?"

Chu Úc Xuyên thần sắc hơi khựng lại, rồi cứng giọng nói: "Không thể nào! Trên người A Mãn có miếng ngọc bội hình cá nhỏ do chính tay ta đeo vào!"

"Đồ họ Chu mù quáng!" Tống Quân Huyền gằn từng chữ: "Ngươi đúng là vừa ngu vừa mù."

Huynh ấy nắm chặt tay ta, quay người rời đi. Trên đường, Tống Quân Huyền nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, A Thu… ta vốn tưởng muội có thân phận Huyện chủ rồi, hắn ta có thể mở mắt ra mà nhìn cho kỹ."

"Không… không sao đâu. Ta… ta có ca ca rồi mà."

13

Huynh ấy đau lòng vô cùng, đến việc gây hấn với Nhị hoàng tử cũng gác lại, chuyển sang dốc sức nhắm vào Định An Hầu phủ.

Trên triều, Tống Quân Huyền bóng gió mỉa mai Hầu gia tâm địa sắt đá, mù quáng, làm sao gánh vác nổi trọng trách Thánh thượng giao phó.

Lại đâm chọc Chu Úc Xuyên ngu muội, hiểu biết nông cạn, không làm nên trò trống gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!