7
Trở về Vương phủ, Tống Quân Huyền sai người mang tới đầy phòng quần áo, trang sức.
"Đã là muội muội của ta, phải dùng thứ tốt nhất."
Võ Thanh cũng cười hì hì dỗ dành ta ở bên cạnh: "Định An Hầu phủ đó sớm đã chỉ còn cái vỏ rỗng, sao sánh được với Vương phủ chúng ta. Vương gia chính là đệ đệ ruột của Hoàng hậu nương nương, thứ gì mà không có?"
[Đệ đệ ruột thì đúng rồi, tiếc là chàng hay tự tìm đường chết, nhiều lần khiêu khích Nhị hoàng tử do Quý phi sinh ra, nên trước đây mới bị thuê người đánh cho ngốc luôn.]
[Chàng cũng khổ, cha mẹ mất sớm, cả phủ dựa vào một mình chàng chống đỡ.]
[Trong cốt truyện gốc, phản diện sau này cũng sủng nữ chính lên tận trời, nhưng giờ thế này… liệu cốt truyện có đi tiếp được không?]
Ta chợt nhớ ra điều gì đó, ngước lên hỏi. Lúc nãy vào phòng, huynh ấy đang lén đổ thuốc vào chậu hoa.
Võ Thanh vỗ trán: "Hỏng rồi! Thuốc vẫn chưa uống!"
Tống Quân Huyền nhăn mặt: "A Thu, ca ca không sao, thuốc này… có thể không uống được không?"
"Không uống thuốc, đầu lại đau mất."
Võ Thanh bất lực, quay sang dặn dò: "Mau đi sắc bát khác đi."
[Buồn cười thật, phản diện mà lại sợ đắng.]
[Năm đó bị đánh ngốc, trong người còn sót lại độc tố, bao năm nay vẫn chưa thanh lọc hết được.]
[Nếu không phải có Hoàng hậu tỷ tỷ chống lưng, chàng đã chẳng muốn sống từ lâu rồi.]
Đợi thuốc bưng lên, ta cẩn thận thổi nhẹ. "Ca ca… uống thuốc đi."
Tống Quân Huyền cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Được, nghe lời A Thu."
Huynh ấy nín thở uống cạn một hơi, lông mày nhíu chặt như con giun. Ta vội nhét một viên kẹo vào miệng huynh ấy.
"Hết… hết đắng rồi."
Huynh ấy khổ sở lắc đầu: "Đắng thật mà, không tin ta nếm thử xem."
Ta dùng đầu ngón tay dính chút nước thuốc, cẩn thận l**m một cái: "Oẹ! Đắng thật…"
Huynh ấy vội nhét cho ta một viên kẹo nữa.
"Thế nào, ca ca không lừa ta chứ?"
Dòng chữ bắt đầu rôm rả:[Ha ha ha! Hai người đắng đến nỗi biểu cảm giống nhau luôn rồi!]
8
Những ngày qua, nhờ có ta ngày ngày đốc thúc, Tống Quân Huyền uống thuốc vô cùng ngoan ngoãn. Đến nỗi Võ Thanh cũng cười nói: "Vương gia dạo này ngoan hơn nhiều rồi."
Ta tò mò: "Huynh ấy trước đây… không ngoan sao?"
Võ Thanh lắc đầu liên tục.
"Lúc nương nương chưa xuất giá, Vương gia là người nghe lời nhất. Nhưng từ khi nương nương vào cung sinh hạ Đại hoàng tử, sức khỏe liền suy kiệt."
"Vương gia tra ra là do Quý phi âm thầm hãm hại, thế là dăm ba bữa lại lẻn vào cung… trùm bao Nhị hoàng tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!