Chương 2: (Vô Đề)

Trong phòng, một nam tử vận hắc y đang lén đổ thuốc vào chậu hoa bên cửa sổ. Võ Thanh vội nói: "Vương gia khoan đã! Mau xem thuộc hạ đưa ai tới đây?"

Người đó nghe tiếng quay lại, chính là Tiêu Dao Vương Tống Quân Huyền.

Khi ánh mắt chạm vào ta, đồng tử huynh ấy co rút lại.

"A Thu?"

"Ta đây là… sắp chet rồi sao?"

Tống Quân Huyền vành mắt đỏ hoe.

"A Thu, nàng cuối cùng cũng đến đón ta rồi."

Nói xong liền nghẹn ngào lao tới ôm chặt lấy ta.

4

Võ Thanh ở bên cạnh bất lực nhắc nhở: "Vương gia, là người sống. Vị cô nương này vẫn còn sống."

"Còn sống?"

Tống Quân Huyền buông tay, hoài nghi nắn nắn má ta: "Lạnh cóng thế này, sao giống người sống được?"

Ta ngước nhìn huynh ấy, cố gắng thốt ra từng chữ: "Đại Ngưu… ca ca."

"Ta… không chet."

Tống Quân Huyền sững sờ, dùng tay áo nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên mặt ta, rồi lại tự véo mình một cái thật đau.

"Đúng là A Thu thật rồi…"

"Năm đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

5

Ký ức ùa về.

Năm ba tuổi, ta bị kẻ xấu bắt đi, nhốt chung với một nhóm trẻ nhỏ. Suốt ngày chịu đói rét, chỉ cần không nghe lời là bị roi vọt.

Nhốt được khoảng nửa tháng, trong viện đột nhiên đưa tới một nam tử hôn mê bất tỉnh.

Tên cầm đầu nói có người bỏ tiền mua mạng hắn, nhưng bọn chúng không dám ra tay, chỉ tạm thời giam giữ. Vì ta ngoan ngoãn nhất nên bọn chúng để ta mỗi ngày đi đưa cơm.

Sau đó huynh ấy tỉnh lại, nhưng lại trở nên ngây ngốc. Ta bí mật gọi huynh ấy là Đại Ngưu ca.

Chúng ta bị giam giữ gần một năm.

Bên ngoài quan binh truy quét gắt gao, tên cầm đầu quyết định bán hết lũ trẻ đi, sau đó giết Đại Ngưu rồi cao chạy xa bay.

Ta nghe lén được ý đồ của chúng, vội chạy đi báo cho Đại Ngưu ca. Nhân lúc đêm tối bỏ trốn, ta còn đưa những đứa trẻ khác chui qua lỗ chó mà chúng ta bí mật đào suốt nửa năm để ra ngoài.

Nhưng bọn chúng phát hiện Đại Ngưu biến mất nên đuổi theo rất dữ. Chạy đến bìa vực thẳm, ta bảo Đại Ngưu ca trốn kỹ, còn mình quay người dẫn dụ quân truy đuổi đi hướng khác.

Không ngờ sau khi bắt được ta, hỏi không ra tung tích, bọn chúng liền trực tiếp ném ta xuống dòng sông cuộn sóng.

Ta đứt quãng kể hết những chuyện này, sắc mặt Tống Quân Huyền đã trắng bệch như tờ giấy. Huynh ấy không dám tin mà ôm chầm lấy ta.

"May quá… nàng vẫn còn đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!