Chương 1: (Vô Đề)

1

Mười đồng tiền đồng lăn lóc trên nền tuyết trắng, Chu Úc Xuyên đầy vẻ chán ghét: "Tên ăn mày nhà ngươi, trước khi mạo nhận cũng không chịu nghe ngóng cho kỹ sao? Mấy ngày trước, Hầu phủ đã tìm lại được Nhị tiểu thư thất lạc nhiều năm rồi."

"Huynh… huynh… ta là…"

Ta là A Mãn đây mà.

Nhưng ta càng vội lại càng không nói nên lời, mặt đỏ gay, chẳng thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

Lúc này, bên trong cửa truyền đến tiếng bước chân, một cô bé búi tóc hai bên bước ra.

"Ca ca, là ai ở ngoài đó vậy?"

Ánh mắt nàng ta dừng trên người ta, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

"Không có ai cả."

Chu Úc Xuyên nghiêng người che chắn.

"A Mãn, trời lạnh, mau vào nhà đi."

Chu A Mãn lại "A" lên một tiếng: "Tên ăn mày này… trông thật đáng thương."

"Ả đến để mạo danh muội đấy." Giọng Chu Úc Xuyên trở nên lạnh lùng: "Tuổi còn nhỏ mà tâm địa lại khó lường như vậy."

"Lại có chuyện như vậy sao?"

Chu A Mãn hơi mở to mắt, sau đó thở dài.

"Chắc hẳn cũng là đường cùng rồi… Giờ đây ai mà chẳng biết, ca ca và cha mẹ vì tìm ta mà vô cùng hào phóng."

Nàng ta tiến lại gần ta nửa bước, giọng nói ôn tồn hòa nhã: "Ngươi mau đi đi, ca ca đã tìm được ta rồi."

Nàng ta là ai? Rõ ràng ta mới là Nhị tiểu thư của Hầu phủ.

Cách đây không lâu, người mẹ đang lâm trọng bệnh đột nhiên nói với ta, ta có thể là Nhị tiểu thư dòng đích bị thất lạc của Định An Hầu phủ.

Một trận sốt cao lúc nhỏ đã khiến ta quên sạch những chuyện trước kia.

Những ngày trước, vào lúc lâm chung, bà nắm chặt tay ta nói: "Định An Hầu phủ ở kinh thành… từng lạc mất một vị Nhị tiểu thư, tuổi tác xấp xỉ con. Nghe nói đứa trẻ đó ở mặt trong cổ tay… cũng có một vết bớt hình hoa mai."

"A Thu, đi tìm cha mẹ ruột của con đi…"

Ta không muốn tin.

Mẹ đối xử với ta tốt như vậy, sao có thể không phải mẹ ruột?

Sau khi bà đi, ta đau buồn khôn xiết mà ngất đi. Lúc tỉnh lại, trong đầu có thêm một đoạn ký ức mờ ảo, nhưng khi mở miệng nói chuyện lại trở thành kẻ nói lắp.

Hóa ra năm ta ba tuổi bị kẻ ác b/ắt c/óc, vì không chịu phục tùng mà bị ném xuống sông băng. Mẹ khi đó đang giặt đồ bên bờ sông, đã cứu được ta lúc chỉ còn hơi tàn.

2

Chu A Mãn kéo kéo tay áo Chu Úc Xuyên: "Ca ca, chúng ta vào trong thôi."

Ta nhào tới muốn cho huynh ấy xem vết bớt trên cổ tay, nhưng bị huynh ấy đẩy mạnh ra. Chu A Mãn bỗng nhiên "Ồ" lên một tiếng.

"Vết bớt hoa mai này của ngươi làm giống thật đấy, nhưng mà…" Nàng ta vén tay áo mình lên: "Ta cũng có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!