Buổi đêm tại học cung thiên hạ là thuộc về các học sinh của Bộ Yểm.
Từ khi màn đêm buông xuống, trăng sáng vừa nhô lên, khắp học cung liền xuất hiện vô số yểm vật lang thang qua lại, khiến đèn lồng lay động, người đi đường cũng bị kinh động. Có người lớn tiếng la lên: "Đã nói rồi ban đêm Bộ Yểm chỉ được hoạt động ở Tây đình, lại là ai chạy lung túng đấy!"
Thủ sư của Bộ Yểm, Ôn Từ đang ngồi trong một đình nghỉ, tựa người vào lan can. Thần sắc hắn hờ hững mắt điếc tai ngơ, hoàn toàn không có ý định quản giáo học sinh nhà mình.
Trong tay hắn là chiếc gương do Văn Nhân Hâm đưa, hắn tung gương lên không trung, rồi bắt lấy, lại tung lên, lại bắt lấy…
Ánh sáng phản chiếu trên mặt gương lóe lên trong không trung.
Không biết lặp lại bao nhiêu lần như thế, hắn rốt cuộc lần cuối cùng bắt lấy chiếc gương đó. Mặt gương ngửa lên hứng ánh trăng lạnh lẽo. Hắn cuối cùng rút trầm cài trên tóc, đâm vào đầu ngón tay.
Máu tươi đỏ thắm từ đầu ngón tay nhỏ giọt xuống mặt gương đồng, chuông nhỏ trên mu bàn tay Ôn Từ vang lên leng keng leng keng thanh thúy, như tiếng đàn tỳ bà.
Một con hổ trắng toàn thân tuyết trắng hiện ra sau lưng Ôn Từ, nó từ tốn bước đến bên Ôn Từ, dưới ánh trăng, bộ lông ánh bạc lấp lánh như song nước. Yểm vật này giống hệt chủ nhân triệu hồi ra nó, đôi mắt đen nhanh chăm chăm nhìn vào gương đồng không rời.
Gương đồng phát ra hào quang màu lam, giãy giụa trong tay Ôn Từ, như thể có cảm ứng.
Mặt gương mờ mịt, chấn động kịch liệt, tựa hồ có vật gì đó sắp phá gương mà ra.
Đáy mắt Ôn Từ phản chiếu ánh sáng trên gương đồng, gương đồng trong mắt hắn không ngừng rung động, ánh bạc lấp lánh, rồi bất ngờ vang lên một tiếng chói tai, tiếp đó hoàn toàn yên tĩnh.
Trăng sáng vẫn treo cao, học cung vẫn tràn ngập yểm vật, thế gian vẫn vô cùng náo nhiệt, chẳng có gì thay đổi.
Dưới ánh trăng màu bạc, Ôn Từ trầm mặc rất lâu, đặt tay lên lưng hổ trắng do yểm thuật triệu hồi. Hắn vuốt lông nó và lẩm bẩm: "Ta biết mà, không thể cứ tin bọn tiểu quỷ đó mãi được."
Hắn lật xem mặt sau gương, bổ sung: "Nhưng mà bọn chúng làm được từng ấy trò, cũng xem như giỏi rồi."
Hắn thành lập yểm lý chi học chỉ mới hơn hai mươi năm, học trò còn đều rất trẻ.
Không biết phải đợi bao lâu nữa mới xuất hiện người thông minh như Diệp Mẫn Vi, hoặc trải qua bao nhiêu thế hệ mới cps thể nghiên cứu thấu đáo yểm thuật và thức hải chúng sinh, tìm ra cách đưa nàng trở về.
Ôn Từ im lặng một lúc, sau đó nhét chiếc gương là lòng. Hắn vỗ vỗ con hổ trắng bên cạnh, chống trán nói: "Biết thế lúc ấy đừ"ng giận dỗi nàng nữa."
"Nàng nói gì thì ta tin nấy chẳng phải tốt hơn à? Như thế chúng ta tính ra còn có thể làm đôi tình lữ được một năm."
"Rốt cuộc lại làm bạn năm mươi năm, kẻ thù hai mươi năm, đồng hành hơn một năm, vậy mà chưa từng thật sự làm người yêu lấy một ngày."
Ôn Từ nói đến đây, hình như ngay cả hắn cũng thấy nực cười, quay đầu nhìn vào đôi mắt đen bóng của hổ trắng, tự giễu: "Thế gian này làm gì có người như chúng ta chứ? Dù kể chuyện trăm năm của chúng ta với bất kỳ ai, thì người ta đều sẽ cảm thấy hai chúng ta bị bệnh không hề nhẹ đâu? Nhưng cứ thế mà gặp nhau, lại cùng bệnh giống nhau. Đúng là nghiệt duyên chính hiệu."
Yểm vật hổ trắng này chỉ tồn tại vài canh giờ, sống không quá một đêm, dĩ nhiên chẳng thể hiểu nổi đạo lý đối nhân xử thế, đôi mắt đen láy đảo một vòng, rồi liền bị Ôn Từ ấn đầu xuống.
Ôn Từ chống khuỷu tay lên đầu hổ trắng, thản nhiên nói: "Nàng không phải đang vui vẻ ở chốn tâm tưởng sự thành đấy chứ, mải nghiên cứu đến quên hết mọi thứ, không muốn trở về rồi ư?"
"Có phải lúc đó ta không nên nói ta đợi nàng cả đời? Ta nên nói chỉ đợi nàng hai ba năm thôi, để nàng có cảm giác gấp gáp, muốn nhanh chóng quay lại tìm ta."
Trong cung, tiếng học sinh, tiên sinh còn cả yểm vật và linh khí ồn ào náo nhiệt, vọng xa xa, mà đình nhỏ này lại yên ắng bao phủ trong náo nhiệt, không ai quấy rầy.
Nụ cười của Ôn Từ dần nhạt đi, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm mờ mịt, khẽ nói: "Diệp Mẫn Vi, nàng có nghe thấy không? Ta đang nghi ngờ nàng, đang hiểu lầm nàng đấy. Mau quay lại giải thích với ta, nói rằng nàng không phải như thế."
"Nếu nàng còn không về, ta thật sự sẽ đi tìm nàng đấy, đến lúc ta trở thành con tin của lão già kia, nàng đừng trách ta."
Ôn Từ tự lẩm bẩm, giọng điệu châm chọc, dĩ nhiên không có ai hồi đáp. Hắn nằm úp lên lưng hổ trắng, nhìn ánh trăng từ từ lên đến đỉnh đầu.
Trong tĩnh mịch vạn vật, hắn cuối cùng thở dài một tiếng, đứng dậy chỉnh lại áo bào, dẫn theo hổ trắng bước xuống bậc thềm.
"Đi thôi, đi dạy học đây."
Bóng dáng Ôn Từ biến mất nơi bậc đá bên ngoài đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!