Chương 18: Dạo Phố

Dịch giả: Luna Wong – chương 16 bị lặp, cũng may ta phát hiện sớm đã chỉnh lại, nên hôm nay lên 18,19 cùng lúc để bù cho mọi người hen

Thu thập tròn một ngày, trạch tử mới có hình dạng người ở.

Dương Thanh Già dọn xong từng cuốn sách được mang về, giá sách đều chất đầy, lại như cũ dư ra một rương không chỗ xếp.

Tễ Hoa nhìn hình dạng tiểu thư nhà mình cong đôi chân dài ngồi chồm hổm dưới đất chỉnh lý sách vở, không khỏi thở dài.

"Mới bây lớn cứ luôn thở dài, như thế lão khí hoành thu cẩn thận chưa già đã yếu." Dương Thanh Già cầm khăn khăn nhẹ nhàng phủi chút bụi trên quyển sách.

"Tiểu thư trong khuê phòng người ta nhiều nhất nhất định là tủ quần áo, nhà chúng ta nhiều nhất lại là giá sách, đều dùng luôn hai giá sách trong phòng lão gia luôn rồi, vẫn là chứa không hết."

"Ngày mai ta lên phố mua hêm một giá sách nữa, hẳn là đủ."

"Tiểu thư nên mua cho mình hai bộ quần áo mới, " Tễ Hoa mở hai bao hành lý đặt ở trên giường: "Ngươi xem kiểu dáng này đều là mấy năm trước rồi, hơn nữa tiểu thư y phục đều quá đơn điệu, không phải đen chính là trắng, hiện tại hiếu kỳ cũng qua, tiểu thư vẫn phải là đặt mua vài kiện y phục màu sáng."

Dương Thanh Già lau xong quyển sách cuối cùng, cười nói: "Cũng tốt, vẫn bận phá án đánh quan ti, cũng là đã lâu không lên phố đi dạo một chút, ngày mai ngươi theo ta cùng đi ra ngoài đi."

Tễ Hoa nghe vậy cao hứng gật đầu.

———————-

Dưới chân thiên tử, khí phái hoàng thành.

Năm đó Dương Thanh Già mới vừa tới Minh triều, lại gặp Dương gia biến đổi lớn, căn bản không rảnh tỉ mỉ đánh giá kinh đô đế quốc, hôm nay lần thứ hai quay về đây, quanh mình đối với nàng mà nói, tựa hồ cũng là mới mẻ như vậy.

Thuận Thiên phủ phồn hoa là Phong thành không cách nào so sánh, từ Vĩnh Lạc đế dời đô đến tận đây đã gần đến trăm năm.

Vật hoa thiên bảo, địa linh nhân kiệt.

Nơi này là long hưng chi địa Chu Lệ tin tưởng vững chắc, cũng là tâm của Đại Minh vương triều.

Ngũ hồ tứ hải chi kỳ hàng giai hối nơi này, thiên nam địa bắc tuấn tài tẫn tụ.

Tễ Hoa một đường nhìn đông ngó tây, hưng phấn mà trợn tròn hai con mắt, ngược lại "Người bên ngoài" như Dương Thanh Già rất bình tĩnh, lôi tay áo của đối phương, miễn cho bị dòng người ma kiên sát chủng tách ra.

"Tiểu thư ngươi xem cái này! Hắn có thể đem đường làm thành con thỏ! Còn có cái này, mứt quả!"

Dương Thanh Già nhìn nàng mắt ba ba nhìn, nghĩ thầm quả nhiên là tiểu hài tử, thích đồ ngọt, nàng móc ra hà bao mua một xiên mứt quả đưa cho nàng.

Lúc ở Phong thành, Dương Thanh Già thường xuyên sẽ mua chút đồ ăn vặt cho Tễ Hoa, lúc đầu nàng còn không dám lấy, bất quá sau này Tễ Hoa phát hiện Dương Thanh Già đúng là xem nàng như muội muội, lúc này mới bại lộ bản tính ăn hàng.

"Tiểu thư, ngươi thứ một miếng, ngọt lắm đó!"

"Ta không thích ăn cái này, ngươi tự mình ăn đi, " Dương Thanh Già thấy nàng nghiến ken két, dặn dò: "Ngày hôm nay không thể ăn đồ ngọt nữa, trở về đánh răng cho kỹ, không thôi dễ sâu răng."

Tễ Hoa biết nàng nói sâu răng chính là ý răng bị hư, nhanh chóng gật đầu, trong miệng nhai lại một chút cũng không ngừng, quai hàm viên cổ cổ, rất giống chích ẩn dấu thực sóc.

Hai người đi một chút dừng một chút, cuối cùng đã tới một nhà bố trang.

Chưởng quỹ nhìn qua năm mươi tuổi, lại có một cái miệng lảm nhảm, từ chất liệu đến thủ công rồi đến kiểu dáng, nói ba hoa chích chòe, vân sơn vụ nhiễu.

Dương Thanh Già chưa từng thấy qua chủ quán "Nhiệt tình" như thế , vì để cho lỗ tai của bản thân bớt chịu một hồi tội, nàng chỉ phải ở tiệm này chọn hai loại vải vóc, lưu loát đo xong thân thể rồi chân như bôi dầu chạy.

Bookwaves. com. vn

Từ bố trang đi ra, Tễ Hoa lại đòi đi mua chút yên chi bột nước, lúc này hai người mới dẹp đường hồi phủ.

Đi ngang qua một nhà văn trai, ngoài cửa lại bị một đám người rậm rạp vây quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!