Chương 9: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Phía sau Ngô Thiết Thạch là Lý Hoành Vũ.

Lý Hoành Vũ nhìn anh Thiết nhà mình với ánh mắt cực kỳ phức tạp, sợ rằng anh Thiết không thể tiếp thu nổi những phát ngôn táo bạo và hướng ngoại đến mức này.

Ngô Thiết Thạch nhìn Chu Kỳ với vẻ mặt khó tả.

Chu Kỳ thì cũng đầy tâm trạng, quay đầu lại nhìn Cố Viễn Du một cái.

Cố Viễn Du cuối cùng không chịu nổi nữa, nhắm tịt mắt lại.

Mọi người nhìn nhau, chẳng ai nói câu nào, cả bọn im lặng đứng hình suốt hai giây đồng hồ. Đúng lúc này, từ phía sau Ngô Thiết Thạch lại có một người bước ra. Ngô Thiết Thạch vốn đã cao rồi, tận mét chín, nhưng người vừa xuất hiện này còn to cao hơn cả hắn một chút. Cánh tay để lộ ra đầy những vết sẹo, lông mày hình chữ bát ngược, khóe miệng trễ xuống, trông mặt mũi cực kỳ hung ác.

Vừa thấy người này, Chu Kỳ cũng quên luôn việc phải giải thích mối quan hệ giữa mình và Cố Viễn Du, lập tức dùng khuỷu tay huých huých vào tay hắn.

Người này tên là Tiền Tiến, là đầu gấu của trường Lục Trung. Trường Lục Trung của Tiền Tiến và trường Tam Trung của Chu Kỳ vốn có thâm thù đại hận từ lâu, coi như là đối thủ một mất một còn. Trong diễn biến gốc của ngày hôm nay, Ngô Thiết Thạch vì ngứa mắt Cố Viễn Du nên đã đẩy hắn ra để đánh nhau với trường Lục Trung. Chu Kỳ đoán là mình đã vô tình đâm sầm vào đúng lúc bọn họ đang bí mật bày mưu tính kế.

Nhưng cũng chính nhờ trận đánh giữa Cố Viễn Du và Tiền Tiến này mà Cố Viễn Du mới chính thức trở thành trùm trường Tam Trung. Hắn nổi danh sau một trận chiến, từ đó về sau các đại ca trường khác hay lũ du côn ngoài đường nghe danh Cố Viễn Du đều kéo đến khiêu chiến. Có thể nói, trận này là khởi đầu cho việc Cố Viễn Du vang danh và chinh phục cả thành phố này.

Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Hiện giờ Cố Viễn Du đâu có kết thù với Ngô Thiết Thạch?

Chẳng lẽ bộ truyện này sắp ngỏm tại đây sao?

Tiền Tiến chẳng mảy may để ý đến Chu Kỳ, gã cười khẩy một tiếng: "Ngô Thiết Thạch, mày bớt bốc phét đi! Bên ngoài đồn ầm lên rồi, dạo này mày cứ thấy một thằng lớp 11 là né như né tà… Xem ra lời này mày mang về cho thằng nhóc đó hộ tao, bảo là Tiền Tiến tao ngày mai đợi nó ở cổng trường Lục Trung, đứa nào không đến là làm cháu trai!"

Nghe vậy, Chu Kỳ mừng rỡ.

Sức mạnh của cốt truyện vẫn thật đáng gờm, xem ra dù có lệch lạc thế nào thì nó vẫn quay về đúng quỹ đạo.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Chu Kỳ lại nghe Ngô Thiết Thạch trầm giọng nói: "Tiền Tiến, mày đừng có mà kiếm chuyện. Tao đã bảo là tao không quen thằng nhóc lớp 11 đó, lý do tao nhường nó cũng không phải như mày nghĩ! Mày muốn đánh nhau chứ gì? Tao tiếp mày!"

Chu Kỳ ngây người.

Cậu thẫn thờ nhìn Ngô Thiết Thạch.

Trong cốt truyện trước đó, gã là kẻ gian xảo, xảo quyệt, đối đầu với họ đủ đường, thế mà ông anh chính nghĩa trước mặt này rốt cuộc là ai vậy?

Ngô Thiết Thạch khinh bỉ nhìn Tiền Tiến: "Mày biết đấy, tao không thèm nói dối. Chủ nhân của trường Tam Trung hiện tại vẫn là tao, mày là đàn ông thì đừng có đi quấy rầy người khác."

Sắc mặt Tiền Tiến rõ ràng là có chút do dự.

Thấy cốt truyện sắp sửa gạt tên Cố Viễn Du ra rìa, Chu Kỳ vội vàng nhảy dựng lên vẫy tay: "Hê! Đừng nghe thằng đó nói linh tinh, bọn tao mới là đại ca trường Tam Trung đây này, bọn tao đánh với mày!"

Chu Kỳ không hề lùn, nhưng kẹp giữa hai gã khổng lồ này thì rõ ràng chẳng đủ dùng. Hai người kia nhìn xung quanh một vòng, cúi xuống mới nhìn thấy Chu Kỳ. Ngô Thiết Thạch xách cổ áo Chu Kỳ định lôi ra một bên: "Mày vào đây phá đám cái gì đấy?"

"Tao không phá đám!" Một tình tiết sắp quay lại quỹ đạo có sức hấp dẫn quá lớn đối với Chu Kỳ, miệng cậu cứ thế tuôn ra như súng liên thanh: "Bọn tao chính là cái đám lớp 11 mà mày nói đấy, đúng rồi, chủ nhân trường Tam Trung bây giờ là bọn tao, bọn tao sẽ đánh với mày…"

Cậu cố sức vùng vẫy thoát khỏi tay Ngô Thiết Thạch, chỉ tay về phía Cố Viễn Du: "Thằng đó chính là Cố Viễn Du!"

Tiền Tiến theo bản năng nhìn theo ngón tay Chu Kỳ.

Cố Viễn Du thản nhiên nhìn lại gã, dù nói là nhìn nhau, nhưng thực ra Cố Viễn Du chẳng thèm để gã vào mắt, trong ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

Tiền Tiến gần như lập tức bị chọc giận.

Gã hùng hổ áp sát Cố Viễn Du: "Mẹ mày, tao không cần biết mày có phải đại ca trường Tam Trung hay không, ngày mai mày có dám ra đây đánh một trận với tao không? Hả?"

Chu Kỳ vội vàng nói: "Nó dám! Dám chắc luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!