Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chu Kỳ đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể cho Cố Viễn Du nghe.
Mặc dù Cố Viễn Du đã xuyên qua bao nhiêu thế giới, tự xưng là kiến thức rộng rãi, cũng không nhịn được mà đưa tay đỡ trán, thở dài thườn thượt.
Cốt truyện vốn đã đủ vô lý rồi.
Nhưng rốt cuộc bọn họ đã làm cái chuyện tày đình gì mà để cốt truyện nó bay xa đến mức này?
Chu Kỳ thấy hắn phiền lòng, bèn an ủi: "Cậu cũng đừng phát hỏa thế chứ, thực ra tôi có cách."
Chân mày Cố Viễn Du nhảy một cái: "Cách gì?"
Chu Kỳ nhìn biểu cảm của hắn: "Có phải cậu không tin tưởng tôi không?"
"…" Cố Viễn Du không nói có hay không, chỉ đáp lại bằng sự im lặng kéo dài, khiến Chu Kỳ bực mình đấm hắn một cái.
Chu Kỳ nói: "Bọn họ nghĩ thế chẳng qua là do thế giới của chúng ta bị dung hợp với thế giới truyện H thôi. Có lẽ tự mình không cảm thấy, nhưng người khác nhìn vào sẽ thấy không khí giữa chúng ta vô cùng kỳ quái, dẫn đến hiểu lầm."
Cố Viễn Du lặng lẽ nhìn Chu Kỳ một lúc, nói mập mờ: "Có lẽ vậy."
Hắn lại hỏi: "Vậy cách giải quyết của cậu là gì?"
Chu Kỳ đập bàn: "Từ nay về sau, hai chúng ta phải giữ khoảng cách! Cậu không được động chân động tay với tôi, mà tôi cũng sẽ thực hiện quy tắc ba không với cậu!"
"…" Cố Viễn Du muốn nói lại thôi: "Ba không là cái gì?"
"Tuyệt đối không khoác vai bá cổ, tuyệt đối không đùa giỡn cười cợt, tuyệt đối không đứng gần nhau quá một mét."
Chu Kỳ nói: "Chúng ta nhất định phải chứng minh cho Ngô Thiết Thạch thấy, chúng ta là trai thẳng."
Cách đây một tháng, có đánh chết Chu Kỳ cũng không ngờ được những lời này lại thốt ra từ miệng của mình. Một thằng trai thẳng phải chứng minh mình thẳng như thế nào đây?
Đúng là có chút độ khó.
Cậu vắt óc suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng tìm ra cách.
Sáng hôm sau khi tới trường, giáo viên chủ nhiệm nhìn cậu đầy quái dị: "Chu Kỳ, em sao thế?"
Chu Kỳ nghe vậy liền nằm bò ra bàn giáo viên, cười rạng rỡ: "Sao lại hỏi thế ạ?"
Chủ nhiệm lớp ngắm nghía Chu Kỳ: "Cảm thấy hôm nay trông em khác hẳn ngày thường…"
Trong lúc cô còn đang cân nhắc từ ngữ, Cao Thành từ cửa lớp đi vào, vừa thấy Chu Kỳ đã cười sặc sụa. Cậu ta tiến tới định khoác vai Chu Kỳ: "Ơ kìa, sao hôm nay ăn mặc cấm dục thế này?"
Chủ nhiệm lớp bừng tỉnh: "Đúng đúng, chính là từ này."
"Đi đi đi đi," Chu Kỳ hất tay Cao Thành ra: "Cấm dục cái gì, đây là phong cách trai nhà lành đấy."
Cao Thành: "Hả?"
Chu Kỳ lấy le hỏi: "Trông có giống trai còn trinh lỗ đuýt không?"
Khóe mắt chủ nhiệm giật giật, nhịn cười nhìn Chu Kỳ.
Chủ nhiệm đối với Chu Kỳ luôn có cảm xúc vô cùng phức tạp. Đứa trẻ này tính tình hoạt bát, tư duy nhảy vọt, thực ra rất đáng yêu. Chỉ cần không phải học hành, Chu Kỳ là cục cưng đáng yêu nhất lớp cô. Nhưng cứ hễ đụng đến sách vở là cô chỉ muốn vặn đầu cậu ra đá bóng suốt một tiếng đồng hồ.
Lúc này thấy Chu Kỳ lại nói nhảm, cô chủ nhiệm hiền từ xoa đầu cậu: "Chu Kỳ, mau về chỗ ngồi cho ngoan, đừng có quấy rầy giáo viên nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!