Chương 42: Ngoại truyện 07

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ đang khổ sở không biết giải thích thế nào với Cố Viễn Du về những dòng chữ đó thì điện thoại của Cố Viễn Du đột nhiên reo vang. Hắn ra hiệu cho Chu Kỳ rồi bắt máy: "Alo, sao thế?"

Đầu dây bên kia nói gì đó, Cố Viễn Du nhíu mày: "Tôi đi xử lý ngay đây."

Hắn cúp máy rồi vội vã đi ra ngoài, đến cửa thì bị Chu Kỳ gọi lại: "Này, Cố Viễn Du."

"Gì thế?"

Hắn nghe Chu Kỳ nói: "Sau này tôi nhất định không quan hệ nam nữ linh tinh nữa, tôi sẽ làm việc nghiêm túc."

Cố Viễn Du im lặng một giây rồi nói: "Thế thì tốt nhất."

Cố Viễn Du bước ra khỏi văn phòng Chu Kỳ, đi dọc hành lang, bước chân ngày càng nhanh, đôi mày ngày càng nhíu chặt. Những dòng chữ trên đầu Chu Kỳ rốt cuộc là có ý gì? Cái gì mà thấy hắn là thấy an tâm? Niềm vui tràn ngập con tim?

Còn cả câu hứa cuối cùng của Chu Kỳ nữa. Bình thường hắn coi thường nhất là việc Chu Kỳ làm đời tư rối tung mù mịt, cũng đã nói cậu ta mấy lần. Chu Kỳ thường chỉ cười hì hì cho qua chuyện, cũng không ít lần hứa sẽ không quan hệ linh tinh nữa.

Nhưng đều không giống vừa rồi.

Vừa rồi, ánh mắt Chu Kỳ nhìn hắn vô cùng nghiêm túc, còn tràn đầy sự tin tưởng. Cứ như biến thành người khác vậy.

Cố Viễn Du nhíu mày thật chặt, hắn cảm thấy mình hiện giờ đáng lẽ phải nảy sinh cảm giác chán ghét như mọi khi, nhưng hắn phát hiện mình chẳng tài nào ghét nổi Chu Kỳ. Không những không ghét, mà thậm chí còn thấy… khá là thích.

Thích? Cố Viễn Du kinh ngạc dừng bước.

Chu Kỳ vừa xoay ghế trong văn phòng vừa thả hồn lên mây. Nhân vật Cố Viễn Du đóng chắc chắn là người giúp được cậu nhiều nhất ở thế giới này. Cậu rất hài lòng với những lời mình nói lúc Cố Viễn Du ra cửa, tin rằng nói thế thì định kiến của Cố Viễn Du với cậu sẽ giảm đi nhiều, đợi gặp lại có thể nhờ hắn dạy việc cho.

Từ chiều đến lúc tan tầm, Chu Kỳ xử lý xong ba phương án nhỏ của các bộ phận, họp hành với một trưởng phòng. Cuối cùng cũng đến giờ về, Chu Kỳ đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Tất cả nhân viên thấy Chu Kỳ đều kinh ngạc: "Chu Tổng, hôm nay ngài tan làm sớm thế ạ?"

Chu Kỳ bỗng có cảm giác như học sinh trốn học bị thầy giáo bắt quả tang. Cậu giả bộ thâm trầm gật đầu, đi dạo đến ga tàu điện ngầm, bỏ ra bốn đồng mua vé, chen chúc đi được mấy trạm mới đập mạnh vào trán.

Đệch, giờ mình là tổng tài mà, có bao nhiêu là xe, sao lại đi tàu điện ngầm làm gì không biết? Đúng là tư duy người nghèo!

Tàu điện ngầm như một hộp cá mòi nêm chặt cứng, ai nấy đều bị ép sát vào nhau. Chu Kỳ đã quen với việc chen chúc, nhưng dần dần cậu phát hiện ra có gì đó không đúng. Có một bàn tay đang khẽ chạm vào mông cậu. Không phải kiểu s* s**ng quấy rối, mà là cảm giác như đang muốn móc ví từ túi quần.

Chu Kỳ quay đầu lại, chạm phải một đôi mắt to đen trắng rõ ràng, đầy vẻ nhút nhát. Đó là một thiếu niên thanh tú, da trắng, mắt long lanh, môi đỏ mọng, thiếu niên nhìn Chu Kỳ một giây, một rặng mây hồng hiện lên trên má.

Chu Kỳ xoay tay nắm lấy cổ tay thiếu niên, thiếu niên hoảng loạn vùng vẫy mấy cái nhưng không thoát được, giọng nhỏ xíu, mang theo tiếng nức nở cầu xin Chu Kỳ: "Xin lỗi… thả tôi ra đi…"

Chu Kỳ nhớ ra rồi.

Trong cốt truyện đúng là có đoạn này: nguyên chủ vì xe hỏng nên đi tàu điện ngầm, gặp kẻ móc túi. Đó là một thiếu niên trông khá được, nguyên chủ bắt lấy tay người ta, mỉm cười ôn nhu trong tiếng cầu xin của thiếu niên, hỏi cậu ta có phải gặp khó khăn gì không. Thiếu niên khóc lóc bảo mình cần tiền ăn cơm. Nguyên chủ dắt thiếu niên về nhà, cho chỗ ở, đích thân xuống bếp nấu đồ ăn ngon cho cậu ta.

Thiếu niên gần như lập tức đổ gục trước sức hút trưởng thành của nguyên chủ, trở thành một trong các hậu cung.

Nhưng Chu Kỳ thì chỉ đơn giản là khi tàu dừng lại, dắt thiếu niên đến gặp cảnh sát trực ban ở ga. Cảnh sát hỏi han kỹ tình hình, khi biết cậu ta chưa thành niên thì bảo có thể đưa đến cô nhi viện hoặc trung tâm bảo trợ xã hội.

Chu Kỳ gật đầu, thấy không cần mình nữa liền đứng dậy định đi.

"Chu đại ca…" Sau lưng truyền đến giọng nói yếu ớt của thiếu niên: "Cảm ơn anh, em sẽ báo đáp anh tử tế…"

Chu Kỳ phất tay: "Đừng cảm ơn tôi, cảm ơn các chú cảnh sát ấy."

Thiếu niên: "…"

Nơi nguyên chủ ở là một căn biệt thự độc lập trang trí vô cùng tinh xảo. Chu Kỳ đi vòng quanh nhà như đang thám hiểm, nhưng mãi chẳng tìm được cái gì để bỏ vào bụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!