Chương 37: Ngoại truyện 02: Thế giới mới

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

"Mở mắt ra đi," Chu Kỳ nghe thấy Cố Viễn Du nói: "Chúng ta đến nơi rồi."

Chu Kỳ liền mở mắt ra.

Nơi cậu đang đứng là một phòng ngủ, rất lớn, chỉ là trang trí đơn giản, thậm chí có chút trống trải.

Chu Kỳ hỏi: "Đây là nhà cậu à?"

Cố Viễn Du "ừm" một tiếng.

Chu Kỳ nghĩ đến việc từ nay về sau mình sẽ sinh sống ở thế giới này, không khỏi có chút phấn khích. Cậu tò mò ngắm nhìn căn phòng của Cố Viễn Du, chợt thấy trên bàn có một khung ảnh, bên trong là bức ảnh chụp chung của cậu và Cố Viễn Du.

Thấy Chu Kỳ nhìn thấy, Cố Viễn Du có chút mất tự nhiên: "Đừng nhìn nữa, cậu thay quần áo đi, theo tôi đến Tòa nhà Trung tâm. Tôi đi báo cáo, sẵn tiện cậu làm kiểm tra tư cách luôn, sau này hai chúng ta có thể cùng nhau đi thực hiện nhiệm vụ."

Chu Kỳ thắc mắc hỏi: "Thay quần áo? Tại sao phải thay?"

Cậu nhận ra điều gì đó, tìm đến chỗ gương và thấy được dáng vẻ hiện tại của mình.

Tóc ngắn hơn trước, để lộ vầng trán sáng sủa, màu da đậm hơn một chút trông khỏe khoắn hơn, đường nét khuôn mặt cũng góc cạnh hơn.

Chu Kỳ kinh ngạc sờ mặt mình: "Tôi biến lại như cũ rồi?"

Cậu hơi ngượng ngùng nói: "Hèn chi tôi cứ thấy cạp quần chật thế, hóa ra là do cơ thể lớn lên rồi, tôi còn tưởng mình béo ra, chẳng dám nói với cậu."

Cố Viễn Du cũng đã trở lại dáng vẻ trong ký ức của Chu Kỳ, cao hơn, trông hiên ngang hơn, đường nét khuôn mặt sâu hơn, đẹp trai hơn hẳn so với hồi trung học.

Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn hắn, đột nhiên vươn tay quàng cổ hôn hắn một cái, rồi mới hớn hở đi thay đồ.

Cố Viễn Du che mắt cười.

Thay đồ xong, Cố Viễn Du đưa cậu đến Tòa nhà Trung tâm. Suốt dọc đường Chu Kỳ vừa ghi nhớ đường xá vừa quan sát, mười mấy phút sau cuối cùng không nhịn được mà tặc lưỡi: "Này, ở thế giới của các cậu, người đẹp trai nhiều quá vậy?"

Người đi trên đường mười người thì hết năm người có nhan sắc cực phẩm, trên người ai nấy đều có mùi gỗ tuyết tùng. Cố Viễn Du liếc cậu một cái, hỏi nửa đùa nửa thật: "Sao, thấy đẹp hơn tôi à?"

Chu Kỳ ôm vai hắn: "Đâu có, trong mắt người yêu hóa Tây Thi, hiện giờ trong mắt tôi cậu còn đẹp hơn cả Tây Thi."

Cố Viễn Du cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên của mình.

Tòa nhà Trung tâm là một kiến trúc cao tầng, trông rất bề thế. Cố Viễn Du quẹt thẻ ở tầng một trước, rồi đưa Chu Kỳ lên tầng mười để đăng ký nhân viên mới.

Nhân viên ở phòng đăng ký vừa thấy Cố Viễn Du đã khen ngợi: "Tiểu Cố đấy à, làm tốt lắm! Những biến động cảm xúc của cậu khi xuyên sách đều đã được ghi lại và phân tích thực tế, rất ấn tượng. Cậu đã đóng góp rất lớn cho công cuộc khám phá giới Đam mỹ của thế giới tiểu thuyết chúng ta đấy."

Cố Viễn Du ậm ừ đáp lời, hắn không muốn tiếp tục chủ đề này, chỉ sợ người đó nói thêm gì nữa là hắn lộ tẩy hết.

Chu Kỳ nhìn hắn với nụ cười đầy ẩn ý.

Nhân viên chú ý đến Chu Kỳ, ngạc nhiên "ồ" lên một tiếng: "Cậu thanh niên đẹp trai này là ai đây?"

Chu Kỳ nhanh nhảu lấy lòng: "Tôi tên là Chu Kỳ, người mới."

Nhân viên lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ — ra cậu là Chu Kỳ đấy à — Tiểu Cố, khá lắm, cuối cùng cũng mang được người về!"

Mỗi một người trong thế giới tiểu thuyết đều do họ nuôi lớn, tình cảm dành cho những người này giống như nhìn con cái mình. Tất cả nhân viên đều đã thấy dáng vẻ sụp đổ của Cố Viễn Du khi không tìm thấy Chu Kỳ ở thế giới trong sách. Ánh mắt đỏ hoe của Cố Viễn Du khí đó dù đã qua một năm nhưng giờ nghĩ lại vẫn thấy xót xa. Đưa được Chu Kỳ về, từ tận đáy lòng, nhân viên cảm thấy mừng cho hắn.

Nhân viên đăng ký đơn giản cho Chu Kỳ, sau đó dẫn cậu sang phòng bên cạnh. Đầu tiên kéo Chu Kỳ đến trước một cái máy để chụp ảnh, đợi một lát nhân viên nói: "Nhan sắc cũng được, 6.8 điểm."

"6.8??" Chu Kỳ không phục: "Tôi đẹp trai thế này mà có 6.8 thôi á?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!