Chương 33: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Kỳ nghỉ đông ngắn ngủi trôi qua, ngày khai trường lại đến.

Vừa bước sang tháng Ba, thời gian đếm ngược đến kỳ thi đại học của khóa Ngô Thiết Thạch chỉ còn hơn một trăm ngày.

Cố Viễn Du chẳng nề hà chút nào, dốc sức phụ đạo cho Ngô Thiết Thạch và Lý Hoành Vũ. Hắn cũng giống Chu Kỳ, đều mong họ đỗ vào đại học tốt. Chu Kỳ không giúp được gì nhiều về kiến thức, nên hằng ngày đều mua chút trái cây tẩm bổ để các anh em đỡ áp lực.

Ngô Thiết Thạch cũng hạ quyết tâm sắt đá, nhất định năm nay phải đỗ vào ngôi trường hằng mơ ước. Ngày nào gã cũng học đến ba, bốn giờ sáng. Gã vốn không phải kiểu người có tư chất học hành, nhưng được cái cần cù bù thông minh, thành tích cứ thế nhích dần lên một cách vững chắc.

Trời ngày một nóng hơn, những chồi non trên cành đã xanh mướt mắt, chớp mắt đã đến đầu tháng Sáu. Nhà trường cho học sinh khối 12 nghỉ một tuần trước kỳ thi. Ngày cuối cùng họ ở trường, tiếng hò reo vang dội khắp mọi ngóc ngách.

Lý Hoành Vũ cầm hai quyển sách lớp 12 đến tìm Chu Kỳ: "Này, mọi người xé sách hết rồi, tao đặc biệt giữ lại hai quyển cho mày đấy, để mày cũng được nếm trải cái thú xé sách cho bõ ghét."

Chu Kỳ thở dài: "Bọn mày đi rồi, tụi tao bắt đầu nếm mùi đau khổ đây."

Lý Hoành Vũ vỗ vai cậu: "Có Cố Viễn Du ở đây, mày khổ cái gì mà khổ."

Ngày Ngô Thiết Thạch đi thi, Chu Kỳ kéo bằng được Cao Thành và Cố Viễn Du đến cổng trường chờ gã. Trước cổng thi lộn xộn, nhốn nháo đủ cả phụ huynh lẫn phóng viên. Có người còn nhìn nhầm đám Chu Kỳ là thí sinh đi muộn, thấy giờ thi sắp điểm mà họ vẫn đứng đó liền sốt sắng túm lấy Chu Kỳ định lôi tuột vào trong. Chu Kỳ phải mỏi mồm giải thích mãi người ta mới tin cậu chỉ đến để đợi người thân.

Môn thi sáng kết thúc, Ngô Thiết Thạch vừa bước ra khỏi cổng trường đã bị đám đông phụ huynh bao vây. Chu Kỳ không hiểu chuyện gì, tưởng có biến nên cố sức chen vào, thì nghe thấy tiếng các phụ huynh rối rít hỏi: "Đại ca, anh cũng là phụ huynh thí sinh à? Anh lẻn vào trong kiểu gì thế? Chỉ tụi tôi với!"

Ngô Thiết Thạch: "…"

Chu Kỳ vội chen vào, kéo Ngô Thiết Thạch thoát vòng vây: "Ổng là thầy giám thị đó ạ, không phải phụ huynh đâu!"

Ngô Thiết Thạch: "…………"

Chu Kỳ lo lắng như thể chính con cái mình đi thi vậy, cho đến tận lúc ăn cơm cũng chẳng dám mở miệng hỏi gã làm bài thế nào. Ngược lại, chính Ngô Thiết Thạch lại chủ động khoe: "Lần này trúng tủ hết mấy đề mà tao đã luyện, tao cảm thấy mình làm bài ổn lắm."

Chu Kỳ vội bịt miệng gã: "Đừng nói ra! Nói trước bước không qua đấy."

Ngô Thiết Thạch cạn lời trước sự mê tín của Chu Kỳ, nhưng lòng cũng dâng lên niềm cảm động.

Gã vỗ vai Chu Kỳ: "Anh em tốt, sau này mày chính là em trai ruột của tao."

Gã lại nhìn sang Cố Viễn Du, do dự một chút rồi bảo: "Còn mày, sau này mày là em rể ruột của tao."

Chu Kỳ: "…"

Ngô Thiết Thạch, ông lại đả thông kinh mạch rồi đấy à?

Thi xong là chuỗi ngày dài đợi điểm. Ngày công bố điểm vào đúng nửa đêm, Chu Kỳ bắt taxi đi đón Cố Viễn Du, rồi đón tiếp Lý Hoành Vũ và Cao Thành, cuối cùng cả hội tập trung tại nhà Ngô Thiết Thạch.

Từ Thải Thải cũng có mặt.

Cha mẹ Ngô Thiết Thạch đều là người chất phác, thấy một đám thanh niên bỗng nhiên kéo đến thì giật cả mình. Chu Kỳ nhanh nhảu đưa túi trái cây mua dọc đường, miệng dẻo quẹo: "Tụi cháu sang giúp anh Thiết Thạch tra điểm ạ."

Cha mẹ Ngô Thiết Thạch vừa gật đầu vừa hớn hở dẫn cả hội vào phòng con trai.

Mạng thì lag, Ngô Thiết Thạch run tay nhập đi nhập lại số báo danh. Từ Thải Thải nắm chặt vạt áo gã: "Anh Thiết, đừng sợ, chắc chắn anh sẽ làm được mà."

Phía bên kia, Lý Hoành Vũ đã tra được điểm trên điện thoại, gã hét toáng lên: "Đù!"

Chu Kỳ quay ngoắt lại: "Sao thế? Trượt à?"

Lý Hoành Vũ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Chu Kỳ: "Đù! Điểm cao vãi! Đời tao chưa bao giờ thấy điểm cao thế này!"

Chu Kỳ giật lấy điện thoại xem, 529 điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!