Chương 32: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Ai ngờ nhân viên phục vụ nhìn Chu Kỳ một cái, thẹn thùng nói: "Thực ra có thể sờ tai và đuôi được đấy ạ, thưa ngài, ngài có muốn thử không?"

"…" Chu Kỳ giả vờ bình tĩnh xua tay: "Thôi, tôi bị dị ứng với lông động vật."

Nhân viên phục vụ: "…"

Các món ăn lần lượt được bưng lên, nào là bít tết, pizza, mỳ Ý… còn có hai ly vang nóng bốc khói nghi ngút.

Chu Kỳ từ nhỏ đến lớn đã không ăn quen đồ Tây, cậu gọi với theo nhân viên phục vụ: "Này, ở đây chỉ có đồ Tây thôi à? Giờ tôi gọi thêm một đĩa cơm chiên mỡ hành còn kịp không?"

"…" Nhân viên phục vụ nhìn Chu Kỳ với biểu cảm như thể cậu vừa làm vấy bẩn sự thuần khiết của gã: "Thưa ngài, hôm nay chúng tôi chỉ phục vụ đồ Tây thôi."

"Thế có sủi cảo không?"

"Có bánh xếp kem kiểu Ý."

Chu Kỳ hậm hực cúi đầu.

Hiếm khi cậu lập kế hoạch mà từ đầu đến cuối chẳng thành công được mống nào. Cậu nhìn khắp nhà hàng toàn là hầu gái lực lưỡng, nhai miếng bít tết vẫn còn vương chút máu, cảm thấy mất cả ngon.

Cậu vớ lấy ly vang nóng nhấp một ngụm lớn, vị chua chua ngọt ngọt, giống nước trái cây hơn là rượu.

Chu Kỳ cảm thấy khá ngon nên uống liền mấy ngụm, Cố Viễn Du đưa tay ấn mu bàn tay cậu xuống: "Uống ít thôi, rượu vang nóng ngấm lâu đấy."

Lý Đồ nháy mắt, đầy ẩn ý: "Uống nhiều chút chẳng phải tốt hơn à?"

Tửu lượng của Chu Kỳ không tệ, cũng chẳng lạ gì rượu vang, nhưng cậu lại quên mất mình đang ở trong một cơ thể trẻ trung, tửu lượng chưa được tôi luyện, vả lại vang nóng khác với vang thường, vừa uống vào là hơi nóng lan tỏa khắp ngóch ngách trong cơ thể, cả cơ thể lập tức nóng bừng lên.

Lông mày Chu Kỳ rất đậm, sống mũi cao, gương mặt này vốn không mang lại cảm giác thân thiện, nên khi cậu không cười, trông rất dễ gây áp lực cho người khác. Cậu ngồi im lìm nhìn Cố Viễn Du, ánh mắt nhìn chằm chằm không rời đi.

Lý Đồ không quen Chu Kỳ nên bị bộ dạng này của cậu làm cho giật mình, nhẹ nhàng chạm vào cậu: "Em sao thế? Giận à?"

Chu Kỳ hừ một tiếng, đột ngột chỉ vào Cố Viễn Du: "Cố Viễn Du, nhìn cái mũi này của cậu xem, đúng là một cái mũi đẹp… Cái miệng này nữa, cũng thật là một cái miệng xinh…"

Cố Viễn Du: "… Thế thì tôi thực lòng cảm ơn cậu nhé."

Dù Chu Kỳ biết mình chưa say, nhưng cả người cứ lâng lâng, cậu đứng dậy trong tình trạng đầu nặng chân nhẹ: "Tôi ăn no rồi, tôi về phòng nằm một lát."

Cố Viễn Du cũng đứng dậy theo: "Tôi về cùng cậu."

Chu Kỳ đợi hắn thanh toán xong, hai người cùng đi thang máy về phòng. Vừa bật đèn lên, Chu Kỳ lại đứng hình. Ngay giữa phòng là một quả cầu đèn laser, xoay tròn trang trí căn phòng theo phong cách hộp đêm, ngay dưới quả cầu laser là một chiếc giường đôi khổng lồ rải đầy cánh hoa hồng.

Chu Kỳ lấy tay sờ vào gương mặt đang nóng hổi của mình, cười hề hề: "Cố Viễn Du, tôi bỗng nhiên cảm thấy chẳng ngạc nhiên chút nào, thế này có hợp lý không nhỉ?"

Cố Viễn Du: "… Tôi cũng chẳng thấy ngạc nhiên."

Cú sốc ngày hôm nay quá nhiều rồi, một căn phòng kiểu hộp đêm cũng chẳng thấm tháp gì.

Chu Kỳ thả mình nằm vật xuống giường, Cố Viễn Du ngồi xuống bên cạnh.

Chu Kỳ nhắm mắt, cười hì hì đầy bất lực, cậu đưa tay vỗ vỗ lên người hắn: "Cố Viễn Du, hôm nay xin lỗi cậu nhé."

Bàn tay đang đưa ra của cậu bị Cố Viễn Du bắt lấy.

Hắn hỏi: "Xin lỗi chuyện gì?"

Chu Kỳ thở dài nhẹ tênh: "Tôi cứ nghĩ, đây là cái Tết đầu tiên sau khi tụi mình gặp lại nhau, kiểu gì cũng phải ăn Tết thật rộn ràng, kết quả là gây ra cái mớ hỗn độn này… ăn chẳng ngon, chơi chẳng đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!