Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Nhìn Cố Viễn Du mặt mày đầy phẫn uất, Chu Kỳ im lặng nhìn hắn thêm hai giây rồi không nể nang gì mà bật cười sằng sặc.
"Cậu còn cười!" Cố Viễn Du càng tức hơn.
Phải một hồi lâu sau Chu Kỳ mới nín được cười, cậu lau nước mắt chảy ra vì cười quá nhiều, rồi hiến kế cho Cố Viễn Du: "Thì cậu có thể gọi đồ ăn ngoài mà."
"Thế giới tiểu thuyết tàn khốc lắm." Cố Viễn Du thở dài thườn thượt: "Năm nào chúng tôi cũng phải đi kiểm tra sức khỏe một lần, vạn nhất mà cơ bụng không đủ 8 múi hoặc cân nặng quá tải là có nguy cơ không nhận được nhiệm vụ đấy."
"Cái gì? Cậu có cơ bụng 8 múi á?" Sự chú ý của Chu Kỳ lệch tông một cách kỳ quái, cậu gào lên: "Cho tôi xem với!"
Cố Viễn Du: "…"
Chu Kỳ vươn tay định vén gấu áo của Cố Viễn Du, bị hắn gạt ra: "Đang ăn cơm."
"Ăn xong thì được xem chứ?" Cố Viễn Du bị cậu quấy rầy đến hết cách, chỉ đành gật đầu.
Chu Kỳ hỏi: "Thế cậu nói xem với tư chất này của tôi, sau khi cùng cậu ra ngoài có thể trở thành Nam chính giống cậu không?"
Cố Viễn Du không muốn nói dối cũng không muốn lừa Chu Kỳ, chỉ đành im lặng một cách đầy thiện chí.
Chu Kỳ: "… Được rồi, tôi hiểu rồi… Thế cậu nghĩ tôi sẽ được xếp hạng gì?"
Cố Viễn Du nghĩ nghĩ: "Có lẽ là Nam thứ, hoặc là phản diện bia đỡ đạn."
Chu Kỳ kêu oai oái: "Thế có phải kiếm được ít tiền lắm không?"
Cố Viễn Du tiếp tục im lặng đầy thiện chí.
Chu Kỳ nhìn Cố Viễn Du với vẻ nịnh bọt: "Thế nếu sau này tôi không sống nổi, cậu nhớ phải bao nuôi tôi đấy nhé."
Cố Viễn Du khựng lại, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Chu Kỳ.
[Cố Viễn Du nói: "Được."]
Cố Viễn Du mỉm cười, lần đầu tiên không bài xích những dòng chữ hiện ra trên đầu mình, hắn chỉ nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Được."
Ăn cơm xong, Chu Kỳ xung phong đi rửa bát, Cố Viễn Du cũng không khách sáo với cậu. Hắn ngồi ở ghế sofa bên ngoài đợi Chu Kỳ, nghe tiếng bát đĩa va chạm lạch cạch từ trong bếp vọng ra. Khi Chu Kỳ rửa xong bát, vừa vẩy nước trên tay vừa bước ra thì thấy Cố Viễn Du đang thong thả tựa lưng vào sofa, khóe môi nhếch lên tâm trạng rất tốt.
Cậu nói: "Cười gì thế? Đừng tưởng cậu cười đẹp là tôi quên vụ cơ bụng nhé."
Cố Viễn Du: "… Sao cậu vẫn còn nhớ cái chuyện này hả?"
Chu Kỳ ngồi xổm trước mặt hắn, đưa tay kéo áo Cố Viễn Du lên, trên mặt nặn ra nụ cười gian tà: "Ồ, cậu thẹn thùng cơ à? Cho tôi xem tí nào! Ngoan, cho tôi xem đi mà!!"
Cố Viễn Du dở khóc dở cười: "Cậu học mấy cái thứ linh tinh này ở đâu ra đấy?"
Hắn để mặc Chu Kỳ vén áo mình lên. Cơ thể hắn hiện tại vẫn là vóc dáng của thiếu niên, đường nét mượt mà, thực ra múi bụng vẫn còn hơi mờ nhạt.
Chu Kỳ cứ nhìn chằm chằm vào thân hình Cố Viễn Du khiến hắn thấy sởn gai ốc: "Sao thế?"
"Cố Viễn Du," Chu Kỳ nói: "Cậu còn nhớ lời tôi nói lần trước không?"
"Lời gì?" Cố Viễn Du không biết cậu đang nhắc đến câu nào.
Chu Kỳ: "Là câu tôi "thèm thuồng cơ thể cậu" ấy."
Chu Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt không hề che giấu sự kinh ngạc và say mê: "Tôi lại thèm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!